|
Ích kỷ
Thủy Lâm Synh
Ta muốn giết t́nh em trong
giấc ngủ
Để mưa phùn không lạnh thấm chiêm bao
Mắt em đấy không tia nh́n quyến rũ
Môi không mời nhưng ngọt ư dâng trao
Ta không muốn có người nào đến khuấy
Hoặc trồng cây si trước cổng nhà nàng
Dù t́nh ta mơ hồ như gió thoảng
C̣n em mây chiều, cứ măi lang thang
Ta muốn nhặt mảnh t́nh em tám hướng
Để dành riêng sưởi ấm cơi ḷng ta
Gom mây chiều dựng căn nhà lư tưởng
Em nàng tiên trong lầu mộng ngọc ngà
Ta ghét lắm những đêm hè gió thoảng
Mơn trớn từng giờ môi mắt của em
Và muốn ghen với những cơn nắng sáng
Khi em hong tóc ướt ở bên rèm
Ta không thích em cười cùng thiên hạ
Dù nụ cười chỉ nở cách hồn nhiên
V́ em là hoa, thơm miền cỏ lạ
Sẽ khiến ta có lắm bận ưu phiền
Tă đă viết thật nhiều thư định gởi
Để tỏ bày riêng một mối t́nh si
Cho đến nay thư nhận đầy sọt rác
Đời vẫn chia hai, hai ngả phân kỳ.
|