|
BỖNG DƯNG NHỚ MẸ
Thủy Lâm Synh
Con viết bài thơ về cho mẹ
Một chiều nắng nhạt tắt phương xa
Trên không tiếng hạc nghe buồn quá
Gợi ở lòng con nỗi nhớ nhà
Năm ngoái con về thăm quê cũ
Nỗi mừng sỏi đá cũng reo vui
Mười sáu năm dài như vạn kỷ
Cuối nẻo trường chinh bước rã rời
Gặp lại nhau mừng không kể xiết
Mẹ già tóc bạc trắng như vôi
Mắt thâm quần bởi trông chờ mãi
Một phút đoàn viên rất xa xôi
Con đi từ vùng Kinh Tế Mới
Vườn sau miếng rẫy chửa đâm chồi
Mấy cây xoài cát con trồng thử
Thế mà nay gốc cả ôm rồi
Mấy đứa ngày nào còn tấm bé
Bây giờ cũng đã có đôi con
Không gian thì vẫn còn đâu đó
Nhưng tuổi thời gian lại mỏi mòn
Hôm qua con đi Lễ Vu Lan
Ở
đó tặng con một đóa hồng
Cài lên ngực áo khoe còn mẹ
Thoáng buồn vì cách núi ngăn sông
Chiều nay con bỗng dưng nhớ mẹ
Nhớ quá con nghe buốt cả hồn
Nguyện cầu cho mẹ bình yên mãi
Con gởi về muôn vạn chiếc hôn
Thủy Lâm Synh
Chicago tháng 7, 1993 |