|
Ðêm trở giấc
Thủy Lâm Synh
Ðêm trở giấc chợt nghe về nỗi nhớ
Tuổi học trò thuở nhỏ ở nhà quê
Làng tôi nghèo xơ xác - khó dấu che
Dăm mái ngói còn toàn tre tranh cả
Dân làng tôi lắm người quần áo vá
Có lắm người thôi cả bữa cơm chiều
Ruộng phèn chua, vườn cây trái khẳng
khiu
Rẫy thiếu nước, sắn khoai tiều tụy củ
Phía duyên hải dân làng tôi ngư phủ
Biển bãi ngang không cửa khẩu ra vào
Thuyền nan con chống chọi sóng vây
cao
Có lắm lúc thuyền lật nhào... bất lực
Dân làng tôi từ trẻ già cơ cực
Ðông thiếu chăn, hè thiếu thực phẩm
dùng
Cảnh nghèo nàn đeo đẳng mãi bên lưng
Dồi dào chỉ có chăng tình lân lý
Thật kỳ lạ! tên làng nghe cao quý
Người đặt cho mai mỉa ý hay không?
Hay ngàn xưa Vinh Phú (*)... lắm
Thạch Sùng
Lắm quyền quý hậu sinh không được rõ
Nhưng dù sao thì lòng tôi vẫn nhớ
Lũy tre già, sông nhánh nước hai màu
Nước từ ngòi Long Phụng đục bùn nâu
Nhánh sông Vệ nước xanh màu ngọc bích
Nhớ làng tôi qua những đêm trừ tịch
Tiếng ru hời, tiếng kẽo kẹt võng đưa
Chó thiếu ăn buồn, chó sủa lưa thưa
Gà đói giấc gáy bừa đôi ba tiếng
Làng tôi nhận đạn bom từ cuộc chiến
Xác mẹ già, em bé thiếu người chôn
Máu hai bên tưới héo líp khoai non
Thịt da bón ruộng đồng xanh xao lúa
Vầng trán chị nhuốm hoàng hôn héo úa
Khép cuộc đời bên cánh cửa bơ vơ
Chồng ra đi, để lại đám con thơ
Ngàn dâu biển gánh mơ về mỗi chợ...
...Ðêm trở giấc nghe đau từ thế hệ
Nhớ làng xưa hồn vẽ bức tranh nghèo.
Thủy Lâm Synh
Ngày đặt chân lên thành phố
Chicago, US
19 tháng 5 năm 1978
(*) Tên làng |