|
Mẹ hỡi chiều nay con nhớ
Thủy Lâm Synh
Mẹ hỡi chiều nay con nhớ
quá
Xuân về bắc Mỹ tuyết
trắng phau
Rét hỗn mang lùa đêm trừ
tịch
Như ngàn mũi nhọn xoáy da
đau
Lại nữa mùa Xuân không lá
xanh
Khẳng khiu như chết cả
cây cành
Mầm non run sợ từ âm phủ
Mơ về một bóng nắng thủy
tinh
Con nhớ mùa Xuân ở quê
hương
Hoa lá xanh tươi khắp nẻo
đường
Buổi sáng sương tròn trên
lá cỏ
Mặt trời lên sáng vạt kim
cương
Mỗi lần xuân đến ở quê ta
Hương khói trầm thơm khắp
mỗi nhà
Vẫn đường quê ấy nay bỗng
khác
Áo quần lên sáng rực như
hoa
Lại nhớ mùa Xuân đi lễ
chùa
Cầu cho tổ quốc hết can
qua
Những cô hàng xóm quen
mỗi bữa
Lụa là trông đẹp đẽ hơn
xưa
Nhớ mãi mùa Xuân ở cố
hương
Có nắng vàng tươi trải
khắp vườn
Có con bươm bướm tìm hoa
đổ
Tết ngập đồng quê đến phố
phường
Mẹ hỡi Xuân nầy buồn ghê
lắm
Vắng người nỗi nhớ cứ dài
thêm
Bên đó xuân về vui không
mẹ?
Ở đây tết đến vẫn buồn
tênh
|