|
Lời thề
Người ta kẹt một lời thề
“Không làm giàu được không về
Việt Nam” (*)
Còn ta kẹt nỗi độc thân
Ở đây kiếm vợ đôi phần khó
khăn
Mình nào xí lắm cho cam
Tại vì thiếu nữ, dư nam đấy mà
Tớ không ham ghế cờ hoa
Rớ vào dễ bị quan tòa hỏi thăm
Kìa xem võ sĩ Ty-son
Ngu gì lại hiếp để mong ở tù
Cla-rence chánh án tối cao
Lăn nhăn từ thuở nào rồi cũng
khui
Đương kiêm thổng thống chẳng
vui
Lôi thôi vì vụ sờ đùi Paula
Rudolph Kos bậc thầy cha
Trẻ em ngài chỉ cà rà cho vui
Làm cho giáo phận kêu trời
Trăm mười chín triệu phải bồi
nạn nhân
Trên đây đại khái thôi nghen
Còn vô số việc quá phiền ai ơi
Nên làm một chuyến đi chơi
Về thăm quê cũ cho đời lên
hương
Làng ta đồi núi dễ thương
Bình nguyên trù phú mát hương
lúa đồng
Mạ non lún phún trên giông
Dưới khe róc rách nuớc “trong”
hững hờ
Hiền nhân, quân tứ ngẫn ngơ
Dân, quân, cán, chính nằm chờ
xả xui
Quê hương không nhớ hay sao
Xin đừng thề thốt mắc vào tội
vong
Làm giàu ai thấy cũng ham
Tội gì mà phải thề cam suốt
đời
Nhỡ mình giàu chửa tới nơi
Kẹt lời thề ấy cả đời Kinh Kha
Việt kiều đỡ lắm mấy cha
Cày sâu cuốc bẩm tà tà chẳng
sao
Cần chi phải đợi đến giàu
Ta về ta tắm nguyên “ao nước”
nhà
Tú Bét (Too Bad)
(*) Lại tiên sinh nói thế
|