|
Vết nhức cao nguyên
Thời Pháp thuộc nuớc ta chia
năm mảnh
Ở Bắc kỳ là xứ gọi Tonkin
Ở Nam kỳ kêu là Cochinchine
Trung Kỳ gọi Annam, khoanh một
chỗ
Còn cao nguyên là Hoàng Triều
Cương Thổ
Đủ cho vua Bảo Đại chỗ cắm dùi
Chia như vậy còn rộng quá đi
thôi
Gần biên giới chúng chơi thêm
vùng trái độn
Ai “đại điểm (*)” đã trở thành
quan lớn
Ai “quần thần (**)” cũng bỗng
lộc phì gia
Lũ thực dân đô hộ nước nam ta
Chia lãnh thổ thành năm, ba để
trị
Mả tổ bị voi xéo giày nát bấy
Kẻ rước về lịch sử vẫn còn ghi
Cao nguyên Việt Nam ung nhọt
đỏ hây
Cũng tôn giáo đang bày mưu hậu
thuẫn
Người thượng du nghĩ suy cần
đơn giản
Sống no cơm, chết bảo đảm lên
...”trời”
Món quà nầy thành thị ít người
xơi
Man di vẫn được đón mời tử tế
Người Việt ta thì: đạo nào
cũng thế
Cũng dạy người phải ăn ở hiền
lành
Nhưng lập vùng tự trị rất
không nên
Đừng xúi dại hỡi những tên phù
thủy
Đem gạo, muối, đường, dầu cho
rất quý
Dốt và nghèo dễ dụ khị. OK
Tự trị là gì ? Là vùng dậy,
chỉ biết nghe
Lệnh cha cố, không hề tuân
phép nước
Nay mai đây đòi xây rào chiến
lược
Nhận đạn bom của lũ cướp ngoại
bang
Chống đồng bào, chống luật
pháp nước Nam
Ôi đất mẹ lại chia năm xẻ bảy
Đứng phía sau chúng ỷ giàu cứ
đẩy
Biểu tình đi, có giáo hội đang
lo
Rắc rối thì ta sẽ bảo lãnh cho
Sang xứ Mỹ là ấm no thật sự
Nếu không xúi, không ai đòi tự
trị
(*) to chấm = tâm chó
(**) bầy tôi = bồi Tây
Tú Bét (Too Bad)
|