Việt Nam cái gì cũng xấu?

 

 

Có một số chuyên hành nghề chưởi rủa

Rằng Việt Nam là chỗ rất xấu xa

Hễ cái gì mà xứ ấy làm ra

Không dùng tới — ế thấy bà chúng nó

“Tự cấm vận” miệng thì nghe rất nổ

Mà vợ con đi chợ kiếm hàng mua

Vẫn còn khen: mắm, muối, cá, tôm, cua

Đồ gia dụng, thêu thùa, xinh đáo để

Kêu gọi chớ gởi tiền cho đồ tể

Tậu súng gươm chúng sẽ giết dân ta

Trên đời nầy yêu nước – độc quyền ta

Còn kẻ khác tránh ra đừng yêu ẩu

Ai làm khác là chụp ngay nón cối

Thơ nặc danh tố cáo chuyện ruồi bu

Đế quốc thì quyền lợi chúng mà thôi

Hoặc kiếm phiếu nên gục, ừ lấp lửng

Bỏ cấm vận, bang giao còn cao hứng

Giúp Việt Nam vào tổ chức W T O

Khàn cổ ra: đả đảo với hoan hô

Chúng vẫn cứ phớt lờ như chẳng biết

Chê Hà Nội, Sài gòn sao quá bết

Cướp giựt hoài, hành khất, gái buôn dâm

Còn Mỹ ư ? ngay tại Washing ton

Vẫn cướp giết như nơi còn hoang dã

National Mall, Georgetown đều na ná

Cướp lộng hành với cả tá nạn nhân

Ở nơi đây vẫn không ngớt giao tranh

Băng với đảng giựt giành từng khu phố

Nói tóm lại định kiến rồi rất khó

Ghét cái gì, thì đánh đổ lung tung

Cũng có khi mất hết cảnh vàng son

Nên múa gậy vườn hoang cho đỡ tức

Xưa quyền bính, nay ăn chờ, nằm chực

Của cháu con, hoặc trợ cấp từng đồng

Chẳng làm gì, nghề rỗi với vô công

Ngồi chưởi đổng, cho lòng vui lên tí.

Cứ việc chưởi miễn sao còn hợp lý

Như tham ô và cậy ỷ quyền hành

Cướp của dân còn hành xử bất nhân

Hiếp trẻ nít của thành phần cán bộ

Còn thực phẩm quê hương cho mình nhớ

Cứ ăn vào đừng cắc cớ chê bai

Có cái gì dùng được cứ lai rai

Dù có muốn tẩy chay nào có được.

 

Tú Bét (Too Bad)

July 14, 2006

 

 

 

>>  Trang TRÀO PHÚNG

© by ThuyLamSynh, Alright to Reserved