Trách nhiệm

Thủy Lâm Synh

Sau hai mươi năm ăn nên làm ra, chúng tôi về thăm quêơ cũ,  chị tôi dẫn đến cậu thanh niên gầy đét:

- Cậu Năm!  Thằng út tôi đấy, càng lớn nó càng giống cậu.

Nói xong, chị tôi khóc.

- Chị tôi làm ǵ có con trai? – Tôi tự hỏi.

Nh́n kỹ cậu bé, gương mặt nó rất giống thằng con đầu ḷng của chúng tôi.

Khi vợ tôi bước ra ngoài, chị tôi kề tai nói nhỏ:

- Cậu phải có trách nhiệm, nó chính là con của cậu, mẹ nó mới chết v́ suy dinh dưỡng.

 

Thủy Lâm Synh

Oct. 8, 2005

 

    >> TRUYỆN NGẮN 100 CHỮ

© by ThuyLamSynh, Alright to Reserved