|
Vị tha
Thủy Lâm Synh
Mấy hôm nay trời
bắt đầu lạnh, cả ngày không thấy mặt trời, trước cửa ngơ vào nhà bà
Diệu lại thấy xuất hiện một gă đàn ông da trắng đi qua đi lại, thỉnh
thoảng ném mắt vào xem chừng như đang đợi một người nào đó. Ở trong
nhà, ngoài bà Diệu là lớn, c̣n một đám cháu nội choai choai, chúng
là con của vợ chồng ông bà Hải, người con trai độc nhất đang phụng
dưỡng bà Diệu trên bước đường tha phương.
Nhờ vào cuộc sống thanh đạm, đạo vị, bà
Diệu và con cháu có mái nhà êm ấm, gia đ́nh ông bà Hải cũng là một
gia đ́nh phúc đức.
Trong bữa ăn tối, bà Diệu hỏi đứa cháu
lớn:
– Hà! con có thấy người đàn ông da
trắng đi qua đi lại trước ngơ ḿnh trong mấy tuần nay không? Tao
nghi hắn đang tính chuyện ǵ mờ ám đây!
Thay v́ Hà trả lời, ông Hải lo ngại
buột miệng:
– Có chuyện đó sao? Chẳng thấy đứa nào
đề cập tới cả.
Ông Hải nhắc nhở với các con bằng giọng
nghiêm nghị:
– Ở cái xứ nầy các con phải đề pḥng
người lạ mặt, những chuyện không bao giờ nghĩ tới lại cũng có thể
xảy ra như cơm bữa.
Hà tiếp lời ba:
– Con có thấy ai lạ mặt đâu, hồi chiều
con và thằng Hào c̣n ra ngơ quét lá vàng mà.
Hào phụ họa:
– Đúng đó ba, chị Hà và con làm việc
ngoài ngơ cả giờ nào thấy ai lai văng ǵ đâu.
Bà Diệu thêm:
– Thôi được, để mai tao xem lại cho kỹ,
nếu thấy sẽ gọi bay.
Bà Hải nối lời mẹ chồng:
– Vậy th́ Hào cùng đi với bà, hăy cẩn
thận đừng hỏi han ǵ cả.
Bữa cơm tối đă xong, bên ngoài màn đêm
rơi lặng lẽ. Ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn đầu ngơ tỏa xuống mặt
nhựa thành mầu tím sậm. Thỉnh thoảng một chiếc xe hơi quét ánh sáng
vào sân khi qua một khúc quẹo tại ngă ba cách nhà khá xa.
Sau những buổi chiều để ư, quả bà Diệu
có thấy người đàn ông dáng u buồn, mặc chiếc áo sơ mi ngắn tay bỏ
trong quần kaki màu cà phê sữa. Có điều làm cho bà Diệu khó hiểu là
tại sao trời lạnh căm căm mà gă chỉ mặc đồ sơ sài và mặc một bộ
giống nhau mỗi ngày?
Bà quay qua nói với đứa cháu nội có mặt
với bà hôm đó:
– Đó mầy thấy chưa, gă đàn ông mà tao
đă nói,
Hào đưa mắt theo ngón tay của nội,
nhưng tuyệt nhiên nó không thấy ai khác hơn là khoảng trước trống
vắng, nó hỏi lại nội:
– Sao con không thấy ai cả nội?
– Trời, hắn đi gần đến đầu ngơ ḿnh rồi
đó...đó...
Hào trợn mắt, nghiêng đầu nh́n theo
phía hàng rào, e dè bước xích ra đầu ngơ vẫn không thấy ai, nó quay
sang nội:
– Không, con không thấy người nào hết.
– Cái thằng biết nói chơi. Hắn vừa qua
ngơ nhà ḿnh c̣n đưa mắt vào nhà nữa, mà không chừng hắn cũng không
nh́n thấy ḿnh đấy.
Mấy ngày liên tiếp như vậy bà Diệu và
mấy đứa cháu nội lại có dịp nói qua nói lại về kẻ lạ mặt. Bà Diệu
nói thấy, Hào bảo chẳng thấy, khiến bà Diệu phải kêu thêm Hà ra làm
chứng! Kết quả th́ Hà và Hào không thấy ai nhưng bà Diệu lại nh́n
thấy người đàn ông da trắng lạ mặt kia. Chiều nay khi đi ngang hắn
lại cũng dừng chân vài giây trước ngơ. Vừa thấy gă ấy, bà Diệu đưa
ngón tay lên môi cắn mạnh để biết ḿnh đang trong trạng thái mê hay
tỉnh. Bà tự hỏi sao chỉ có ta thấy được mà cả nhà th́ không ai thấy
cả. À bà hiểu ra rồi, mắt của bà vừa được ghép giác mạc, bà thấy rơ
hơn xưa nhiều lắm. Nhưng lại nghĩ, vô lư quá, lẽ nào bà lại thấy
thêm những ǵ mà người khác không hề thấy. Sao kỳ thế nầy, bà trở
vào nhà với một mớ suy nghĩ lẫn hoài nghi mà không t́m ra câu trả
lời. Bà đến bàn Phật thắp một cây hương, bà nh́n tượng đức Quán Thế
Âm rồi thầm vái:
– Thưa Ngài, mắt của con đă sáng hơn
xưa, nhưng đầu óc lại hoang mang v́ việc con thấy gă lạ mặt đi qua
đi lại trước nhà trong khi cả nhà không ai thấy cả. Con cho đó là
một hiện tượng kỳ quái, con muốn hiểu v́ nguyên do ǵ?
Bà Diệu sụp lạy trước bức tượng đẹp đẽ,
trang nghiêm và đôi mắt biểu lộ hạnh nguyện cứu khổ của ngài. Bà cho
mối suy tư lắng xuống, mỗi đêm bà ngồi ngay thẳng vận dụng hơi thở
để thực tập thiền định. Tâm bà tĩnh táo được đôi giây th́ cái gă lạ
mặt lại xuất hiện trong đầu phá tan sự tĩnh lặng đó. Bà tự hỏi:
– Giữa bà và gă ấy phải có duyên ǵ
đây? phải chi bà thấy được vị Tổ, vị Bồ Tát nào th́ vạn hạnh biết
bao. Nhưng rồi một thoáng rất nhanh, bà nhớ lại đoạn kinh Diệu Pháp
Liên Hoa, trong ấy có nói các vị Bồ Tát thường thị hiện đủ hạng
người để mà tùy nghi hóa độ. Không phải ḿnh đă từng cầu nguyện được
gặp quư ngài ấy đó sao. Nghĩ như vậy, đầu óc bà Diệu bỗng dưng tươi
tỉnh lạ thường. Bà cảm thấy sáng suốt hơn bao giờ hết, và công việc
hành thiền của bà cũng không đến nỗi phức tạp như lúc ban đầu.
Hôm nay trời ấm hơn mọi hôm. Bà Diệu
tắm gội sạch sẽ ra trước ngơ chờ đợi. Trên tay cầm một cành hoa với
nhă ư sẽ tặng vị Bồ Tát đó. Không đợi người lạ mặt đến gần, bà Diệu
ra khỏi ngơ đứng ngay đường dành cho người đi bộ, hai tay chấp lại
có kẹp một đóa hoa. Người lạ mặt cứ đi tới, đi tới khi thấy bà Diệu
đứng chận đường, y cũng bắt chước bà Diệu chấp tay trước ngực mà xá
lại. Bà Diệu hỏi;
– Có phải ông muốn t́m tôi?
– Vâng! tôi đang t́m bà.
– Ông t́m tôi có việc ǵ chỉ dạy?
– Tôi t́m bà để cám ơn.
– Cám ơn tôi cái ǵ?
– Bà đă là vị cứu tinh của tôi.
Nghĩ lại ḿnh có bố thí chút đỉnh, có
đóng góp xây dựng chùa chiền, đúc chuông, tô tượng. Cố gắng thực
hành lời Phật dạy, nhưng với chút ít phước đức như thế đem so với
lời dạy của chư Phật th́ như muối bỏ biển, có đáng ǵ. Nay có người
t́m cám ơn dù chưa biết cám ơn việc ǵ, ḿnh sao dám nhận. Bà Diệu
vẫn tư thế chấp tay nói.
– Tôi xưa nay là Phật Tử. Chỉ cố gắng
thực hành lời dạy của chư Phật:
"Hăy từ bỏ việc ác
Làm tất cả việc lành
Giữ tâm ư trong sạch
Từ lời nói đến hành động"
chỉ có thế cũng đă khó lắm rồi, tôi đây
xin được từ chối lời cảm tạ của ông.
Người da trắng nói không suy tư:
– Cách đây mấy tháng, tôi đă bị tử nạn
xe auto. Tất cả các bộ phận trong thân thể tôi đều được kư thác để
tặng cho người đời xử dụng. Bà là người đă làm cho một con mắt tôi
tiếp tục sống. Con mắt ấy được đặt trong một con người nhân hậu như
bà th́ nó lại có giá trị tuyệt đối. Hơn nữa bà đă dùng mắt của tôi
để ngày ngày nh́n lên tượng Phật Thích Ca, một con người đă nhận
chân cuộc đời là khổ. Ngài không màng danh lợi, tự t́m lối tu tập
riêng biệt để đi đến giác ngộ hoàn toàn. Sau khi giác ngộ, ngài t́m
thấy tất cả chúng sinh đều có khả năng thành Phật nếu biết cách tu,
nên ngài truyền dạy ṛng ră bốn mươi chín năm. Ngài để lại một kho
tàng giáo pháp, mà hễ bất kỳ ai để tâm nghiên cứu cũng đều nhận thấy
một đức hạnh từ bi, ḷng vị tha vô bờ bến. Suốt chiều dài lịch sử
hai mươi lăm thế kỷ, đạo Phật đă thể hiện điều thiện đó. Cho đến
ngày nay, giáo lư của ngài lại được vô số học giả trên thế giới
ngưỡng mộ t́m ṭi và học hỏi. Đặc biệt các nhà khoa học đă trưng ra
những bằng chứng tương quan giữa đạo Phật và khoa học. Nói một cách
dễ hiểu, nếu khoa học cần dụng cụ để thí nghiệm th́ đạo Phật lại cần
trí tuệ để phân tích trước khi tu học. Tiếc rằng vừa t́m được chân
lư th́ tôi bị tử nạn, có lẽ v́ nghiệp nặng của tôi từ vô lượng kiếp
trước.
Bà Diệu tỉnh ngộ, bà không ngờ rằng
người khách lạ nầy lại nghiên cứu về Phật giáo hơn cả bà. Bà nghĩ
ngay rằng có lẽ đây là một vị Bồ Tát, bà quỳ xuống:
– Tôi mới là người biết ơn ngài, nhờ
ngài mà mắt tôi được sáng, được nh́n thấy rơ vạn vật, ngài hăy nhận
nơi tôi một lạy.
Người lạ mặt gập người đỡ bà Diệu và
nói:
– Không cần đâu, bà hăy v́ nhân sinh mà
làm nhiều việc lành hơn nữa, bố thí hơn nữa, nhất định bà sẽ thấy
nhẹ nhàng khi cái thân tứ đại nầy không c̣n.
Bà Diệu vẫn quỳ, nói câu vô nghĩa:
– Hay là ông cho tôi danh tánh ngày
sanh tháng đẻ để tôi cầu nguyện cho ông.
– Việc đó không cần thiết, cầu nguyện
chỉ là một trợ duyên. Điều chính vẫn tự ḿnh đốt đuốc mà đi. Tuy
nhiên tôi cũng chẳng dấu chi tên tuổi. Tôi tên là John Smith, ngày
sinh 8-4-1967.
Bà Diệu đưa chiếc bông cẩm chướng cho
John, ông ta đỡ lấy nhưng lại trao lại cho bà Diệu với lời nói chân
thật:
– Bà cắm cành hoa nầy trên bàn Phật hộ
tôi.
Nói xong John lặng lẽ bước đi.
Bà Diệu đứng dậy, nh́n theo bóng ân
nhân khuất dần sau con đường hun hút. Bà đi chậm răi vào nhà, gịng
tư tưởng của bà ôn lại cuộc gặp gỡ một người mà cá nhân bà hiểu rằng
đó vị là Bồ Tát có hạnh nguyện vị tha cao cả.
Từ đó hàng đêm trong nhà bà Diệu lại
vang lên tiếng mơ, đi đều với bài kinh, bài chú văng sanh. Và cũng
từ đó về sau người đàn ông da trắng kia không c̣n đi ngang qua nhà
bà Diệu như thường lệ nữa.
|