|
ĐIỆP VIÊN BẤT ĐẮC DĨ
Thủy Lâm Synh
Không phải ngẫu nhiên mà tôi lại trở thành
một điệp viên tài giỏi số “dách” cho cơ quan phản gián của chính phủ
liên bang Mỹ. Không phải cơ quan CIA nầy lại thiếu người đến nỗi
phải đi t́m một thằng đàn ông xấu xí, da vàng, mũi tẹt như cỡ tôi để
làm cái công việc t́nh báo hạng quốc tế như hiện nay. Câu chuyện dở
sống dở chết ấy đă khiến cho tôi vô vàn khổ sở, đói khát thật sự chứ
không phải lúc nào cũng no say, hiu hiu tự đắc như các anh chàng
Sean Connery, Rocher Moore hoặc Pieace Brosman trong các phim gián
điệp.
Vượt biên đầu thập niên tám mươi, nằm trại tỵ nạn Palawan mất hai
năm, tôi được chấp nhận cho định cư tại Mỹ. Ở tại một xứ kỹ nghệ lớn
vào bậc nhất thế giới mà tôi lại chẳng có nghề ngỗng ǵ để đi kiếm
tiền độ nhật mới thật là đau, v́ thế tôi ṃ đi học để kiếm cho ḿnh
một cái nghề. Ở trường tôi học rất tệ, theo không kịp bạn bè nên kỳ
thi nào cũng trượt vỏ chuối. Thành thật mà nói, từ khi học cho đến
khi ra (khỏi) trường, chưa có môn nào tôi đủ điểm trung b́nh cả, đi
xin việc làm th́ chẳng ai chịu nhận. Ô hay, kinh tế Hoa Kỳ đang hồi
b́nh phục, chứng khoán tăng vùn vụt. Đi đâu cũng thấy để bảng cần
người, thế mà những lá thư từ chối rất lịch sự cứ gởi về nhà, khiến
t́nh trạng cơm tay cầm của tôi có khi rất èo uột. Nhưng ở đời
thường có những cái hên bất ngờ đi cận kề cái xui để cho người ta
sống trong hy vọng, dù hy vọng thường chỉ là cảm giác chứ không thể
no như ổ bánh ḿ thịt nguội. Trong số những lá thư từ chối việc làm
mà tôi nhận được lại có cả lá thư của bạn tôi, anh ta cẩn thận gởi
cả đơn xin gia nhập quân đội Liên Hiệp Quốc. Anh ấy mách cho tôi
biết tổ chức này đang cần một số lính thay cho những binh sĩ giải
ngũ v́ thâm niên. Tôi điền đơn và gởi lại cho bạn tôi ngay, biết
đâu lần nầy tôi chẳng vớ được một việc làm béo bở mà lại an toàn là
bởi v́ lính LHQ chẳng đấm đá với ai. LHQ có phù hiệu riêng, dù hai
bên có giao chiến thập tử nhất sinh đi nữa th́ cũng không được bắn
vào lính của LHQ, ngoại trừ dương gian khóa sổ. Không phải tôi nhát
gan đâu nhé, nhưng đă vượt biên sang đây, tội ǵ phải chết một cách
lăng xẹt phải không?
Thời gian trôi chậm như cỗ xe tang, phải mất bốn tháng chờ mong như
chờ một tin bất ngờ từ trời rớt xuống. Tôi cứ ra vào thơ thẩn, không
biết ông bạn của tôi có cho tôi leo cây hay không mà cú điện thoại
nào anh ta cũng khuyên tôi kiên nhẫn. Nhưng rồi một ngày đẹp trời,
b́ thư có logo LHQ đă đến với tôi. Mừng quá nhưng tôi lại không dám
bóc thư ra xem bởi biết đâu trong đó không ghi một câu lịch sự như
bao lần xin việc trước kia. Nhưng cái bao tử không cho phép tôi b́nh
thảng trước một lá thư như thế. Thôi th́ một lần cho xong, tôi mở
vội ra xem mới hay đơn tôi đă được chấp thuận và hẹn ngày phỏng vấn.
Tôi làm một chuyến bay qua
New York, tá túc tại nhà bạn tôi, hỏi thăm những câu trả lời. Khi
phỏng vấn tôi có trả lời ǵ đâu; bạn của tôi đă loby mọi thứ nên tôi
trở thành lính LHQ.
...Đơn vị tôi sau khi đóng ở Campuchia được bốn tháng th́ đổi qua
Trung Đông để chuẩn bị kiểm soát vũ khí nguyên tử của anh chàng
Saddam Hussein. Trung Đông lúc nầy nắng gắt quá. Những trận băo
cát như mưa hắt tung vào doanh trại từng luồng khiến người ta đang
ăn phải lấy manh áo che lại v́ sợ cát bay vào thức ăn. Hơi nóng bốc
lên hừng hực như lửa rất khó chịu. Vào một buổi sáng, chúng tôi
được trực thăng di chuyển từ Ả Rập Saudi vào những cơ xưởng được báo
cáo đang tồn trữ nguyên liệu nguyên tử của
Iraq. Tôi và một số binh sĩ khác đang làm công việc tùy tùng cho
những chuyên viên có bổn phận xem qua tài liệu do Iraq cung cấp.
Không hiểu những người khác th́ sao, c̣n riêng tôi có nh́n vào
nguyên liệu cũng không biết loại nào có liên hệ đến vũ khí nguyên
tử, kể cả Uranium là một thứ kim loại nặng, có phóng xạ dùng làm
nguồn cung cấp năng lượng hạt nhân nó ra sao tôi cũng mù.
Trong khi các chuyên viên khám xét tại các hầm chứa, các nhà kho.
Chúng tôi cứ ỷ lại có phù hiệu LHQ nên mạnh ai nấy đi lang thang. Óc
ṭ ṃ của một người lần đầu đặt chân lên xứ “ngàn lẻ một đêm” kỳ bí
đă đẩy tôi vào sâu trong một nhà máy vĩ đại. Nh́n những máy móc ấy
tôi như người mù sờ voi chẳng hiểu nó là cái ǵ toan trở ra. Tuy
nhiên những ḍng chữ như “chỉ dành cho nhân viên quốc pḥng” viết
bằng nhiều thứ tiếng rồi được sơn chồng lên thành tấm bảng “Welcome
phái đoàn LHQ” với lớp sơn mỏng rất mới chưa che hoàn toàn vết sơn
cũ đă khơi dậy óc hiếu kỳ cố hữu của tôi nên bước sâu vào trong.
Mải mê ngắm những đường ống chằng chịt ấy, bỗng một tiếng nổ phát
lên từ phía trần nhà. Tôi vội phóng ra ngoài, nhưng đồng thời tôi
lại nghe như có vật ǵ khác thường đă xuyên qua cơ thể của tôi. Tôi
nghĩ ngay đến ḷ nguyên tử Cheminol mà giật ḿnh. Nếu quả vậy th́
đời tôi coi như lúa, nguyên tử không nguy hiểm th́ chả có ǵ nguy
hiểm hơn. Sau tiếng nổ ấy, những tiếng nổ phụ cứ đạch đùng và những
tia lửa thỉnh thoảng xoẹt thành một vệt sáng xanh như tia sáng của
máy hàn điện hoặc tia trời chớp. Mọi người chạy tán loạn, kêu la ơi
ới. Tôi cố tránh người ta, nhưng nhiều người cứ đâm sầm vào tôi như
họ bị mù, khiến cái thân nhỏ bé của tôi phải bao phen té nhào. Cho
đến khi thấy hết nổ người ta quay đầu nh́n lại, tôi cũng nh́n vào
chỗ nổ lúc năy th́ chỉ c̣n thấy một ít khói đen bốc lên. Sợ quá té
đái, tôi đi t́m nhà cầu, đứng trước tấm gương mà chẳng thấy ḿnh đâu
cả. Bức tường đối diện với tấm gương vẫn phản chiếu những ǵ của
nó, như thế càng cho tôi biết trước mặt tôi là một tấm gương thật,
nhưng gương thật th́ tại sao lại không thấy được tôi. Tôi nhoài
người qua một bên, lôi ra một ít giấy đưa lên lau mặt th́ thấy tấm
giấy di chuyển theo tay tôi. Tôi giật ḿnh, tim đập loạn xa, toàn
thân tôi lạnh toát la lớn bằng tiếng mẹ đẻ: “Trời đất ơi, tôi đâu
rồi”. Tôi giậm chân, ôm đầu, cố hít thật nhiều hơi, thở ra, hít vào
nhiều lần xem có thay đổi được ǵ không? Nhưng những động tác ấy vẫn
không làm cho thân thể tôi hiện nguyên h́nh. Tôi tự hỏi phải chăng
ḿnh đă bị tia phóng xạ làm cho toàn thân biến mất. “Hay đây chỉ c̣n
là hồn ma?” – Tôi tự hỏi.
Trong tâm trạng cực kỳ bàng hoàng ấy, tôi không biết ḿnh sẽ phải
ra sao, có thể sống sót hay lát nữa đây toàn thân sẽ biến thành tro
bụi. Chao ôi, đời tôi có thể kết thúc một cách tàn nhẫn như thế này
ư? Ngày xưa khi c̣n thơ ấu tôi mơ ḿnh được tàng h́nh. Tàng h́nh
tôi có thể vào xem hát bóng khỏi cần mua vé, đi xe điện khỏi trả
tiền và có khi c̣n nghĩ đến việc ăn cắp những đồ chơi đang trưng bày
trong tiệm vân vân... Mười lăm năm sau, miền nam quê hương tôi sắp
thua trận, tôi lại ao ước ḿnh có phép tàng h́nh để chuyển bại thành
thắng. Giấc mơ ấy mơ hồ lắm, kết quả miền nam phải bị bức tử, tôi bị
liệng vào tù hết mấy năm. Trong tù, tôi vẫn c̣n mơ ḿnh được có
phép tàng h́nh. Không phải để trốn trại mà làm những việc rất có
nghĩa cho các chiến hữu của tôi. Giấc mơ không bao giờ đến, tôi phải
cam chịu những nghiệt ngă trong chính sách trả thù. Đáng lẽ là một
hạ sĩ quan tôi chỉ ở tù ít hơn hàng sĩ quan, nhưng với đầu óc đơn
giản, học rất dở nên mất đến ba năm mới “quán triệt” để ra tù.
Bây giờ th́ tôi đă thật sự tàng h́nh, tôi không biết khả năng ḿnh
ra sao, phải làm việc ǵ trước, việc ǵ sau trong chuỗi ngày sắp tới
đây nếu c̣n sống sót. Và nếu có thể được tôi sẽ làm lại một chiến
sĩ, nhưng đó là chuyện hoàn toàn giả tưởng. Thân thể tôi nay mai
chưa biết ra sao? Có thể nó sẽ mục rệu như một thân gỗ lâu ngày bị
mọt, mối đục khoét.
Toán lính LHQ rút ra khỏi Baghdag đă không có tôi trong đó. Tôi
được báo cáo là đă mất tích với hai lư do: Một là Iraqi bắt tôi để
làm con tin. Hai là tôi nhỏ con khi bị ḿn nổ không t́m ra thi
thể. Cả hai giả thuyết đều nghe rất khôi hài. Họ có biết đâu rằng
trên chuyến trực thăng trở về Saudi, tôi đă ngồi ở vị trí mà lúc đi
tôi đă ngồi. Nhiều người bàn tán chung quanh câu chuyện mất tích
của tôi. Có gă hỗn hào mắng tôi là đồ ngu v́ đă bỏ đơn vị đi sâu
vào cơ xưởng sản xuất vũ khi của Saddam làm ǵ. Có người chửi tôi
là thằng Chinese guy muốn làm điệp viên 007. Tất cả đều sai, chỉ có
tôi đúng nhưng dở chết dở sống, ngồi trầm ngâm như người có hồn mà
không có xác. Trong một ư nghĩ thoáng đến rất nhanh, tôi muốn nhảy
ra khỏi máy bay để xem thử tấm thân vô h́nh của tôi có được nhẹ bổng
như cánh chim trời hay không?
Ngày kia có máy bay về
New York chở đồ tiếp liệu, tôi nhào lên và trở về Mỹ. Dĩ nhiên tôi
không thể gặp ai v́ tôi đă không c̣n là tôi nữa. Hôm ấy tại miền
đông Hoa Kỳ, một trận băo tuyết dữ dội mà người ta cho rằng đó là
trận băo lớn nhất từ trước tới nay. Con số thiệt mạng lên đến trên
hai trăm người. Tin ấy làm tôi xúc động, bước ra ngoài nh́n vạn vật
trắng xóa như phủ lên một màu tang ngút trời.
Kể từ ngày bị tàng h́nh ngoài ư muốn đó, thời tiết lại không hề ảnh
hưởng ǵ đến thân thể của tôi. Tôi lang thang đây đó hết sức tự
do.Trà đ́nh tửu điếm nào cũng chui vô cho biết.Lúc đầu tôi làm nhiều
việc rắn mắt, tinh nghịch như dời những đĩa thức ăn đến vị trí khác
trong nhà hàng, lấy condom trong hộc ông chủ để trên bàn làm việc
khi tiếp chuyện với nữ nhân viên v.v.. .Sau đó tôi làm những việc
bất lương như giả ma nhát rồi lấy cắp tiền tại quày, vào pḥng những
cô người mẫu để chiêm ngưỡng toàn thân không chút xiêm y. Thời gian
sau, những việc ấy tôi không c̣n ham muốn nữa nên quay ra làm những
việc có ư nghĩa hơn như lấy tiền ở những họp đêm, những nơi cờ bạc
giúp cho người homeless.
New york là thành phố có quá nhiều kẻ không
nhà, cho bao nhiêu cũng không vừa. Có tiền, các tay vô gia cư, vô
địa táng nầy sanh ra uống rượu nên tôi cúp. Làm những việc vừa kể
đôi khi cũng thấy vui, nhưng lắm lúc nghĩ lại thấy buồn. Chẳng bao
lâu tin ấy đến tai sở an ninh liên bang. Họ đang nghi và theo dơi
hành vi phạm pháp của tôi. Riêng tôi cứ chủ quan rằng không ai thấy
nên chẳng một chút nao núng. Tôi đi lang thang chưa biết đi về đâu
dưới trời đang đổ tuyết.
Có một điều lạ là thân thể tôi vẫn c̣n nguyên vẹn và trong suốt hơn
pha lê chứ không phải như hồn ma. Tôi chỉ có thể vào, ra cửa khi đă
có người mở hoặc tự mở mà không ai thấy chứ không thể xuyên qua như
ảo thuật. Cơ quan t́nh báo CIA và an ninh liên bang FBI không bỏ sót
những hiện tượng lạ lùng nào xảy ra chung quanh trên mảnh đất năm
cha bảy mẹ nầy. Theo họ, tôi là một điệp viên của quốc gia nào khác
hoặc một người từ hành tinh nào vừa đáp xuống trái đất này. Họ ngạc
nhiên là phải, bởi v́ tôi đi như một bóng ma. Chỉ có nơi nào trên
người có tuyết th́ thấy c̣n những nơi khác đều trống rỗng thấy phát
ghê. Họ đă chuẩn bị sẵn những loại tên bắn thuốc mê để chờ hạ thủ,
những mảng lưới lớn để tung ra như chài bắt cá để cố bắt cho được
tôi. C̣n tôi th́ cứ ngỡ LHQ t́m bắt tôi về tội đào ngũ nên đâm đầu
chạy. Càng chạy, tuyết càng rớt dần nên không c̣n ai thấy tôi đâu
nữa. Họ bỏ cuộc, tôi an toàn mà trở về. Tuy vậy bản tin người lính
LHQ mất tích đă làm cho cả hai cơ quan trên sanh nghi t́m đến theo
dơi và tấn công vào cái pḥng tôi thuê tại Rustic Village ngoại ô
thành phố Rochester phía bắc của tiểu bang New York. Nhân viên CIA
dùng súng xịt sơn khi tấn công, họ hy vọng với loại vũ khí nầy sẽ
sơn lên người để tôi không c̣n thoát đâu được nữa. Nhưng đâu có dễ
dàng như thế. Khi họ mở cửa th́ tôi đă lẹ chân thoát ra ngoài.
Trong nhà tôi chỗ nào cũng bị dính sơn, mùi sơn bay nồng nặc. Tôi
cố nín cười mới không bật thành tiếng. Tôi nghĩ tên nào đó nghĩ
cách dùng sơn để bắt tôi cũng hay hay.
Tên trưởng toán đứng cách xa tôi cả mươi bộ nói:
“Tôi là nhân viên cơ quan CIA. Tôi biết anh đang đứng trước mặt
tôi. Anh hăy đến đây đi, anh cộng tác với chúng tôi đi nhé, cơ quan
chúng tôi đang cần người có khả năng tàng h́nh như anh để làm những
nhiệm vụ quốc tế.”
À th́ ra chúng đang cần tôi giúp việc, ḷng tôi chợt thấy ḿnh có
giá lạ lùng. Hắn ngỡ tôi muốn hiện là hiện, muốn ẩn là ẩn. Thực tế
th́ có muốn hiện cũng không tài nào. Trong lúc rất vội, đầu óc ngu
muội của tôi không biết phản ứng ra sao, nhưng muốn làm cho hắn quê
tôi ghé tai nói nhỏ.
“Nhiệm vụ quốc tế là như thế nào?”
Trưởng toán biết ḿnh chưng hửng, nhưng không thèm quay lại, nói
chữa ngượng.
“Chẳng hạn anh đi lấy tài liệu mật quốc pḥng, thủ tiêu những nhà
độc tài có mộng làm bá chủ v.v “
Tôi nghĩ ngay đến việc ăn chay mỗi năm vài ngày, mà đi giết người e
sợ tạo thêm nghiệp. Nhưng cũng lại nghĩ ḿnh là một thằng dở sống
dở chết, ăn th́ như ăn vụng, uống phải uống lén, mặc dù đồ ăn uống
là của chính ḿnh. Giữ tiền không được mà có được cũng chẳng biết
cách tiêu xài, đời tôi c̣n ǵ nữa đâu, nghĩ vậy tôi bèn từ chối.
“Không, tôi không làm cho ông đâu.”
Tên trưởng toán vừa năn nỉ vừa hăm dọa:
“Nước Mỹ đang cần một công dân như anh, vui ḷng đi nhé,
nhưng anh hiểu cho rằng tôi không có anh th́ không cơ quan nào có
thể có anh, anh có nghe tôi nói không?”
Tôi bước đến ghé sát tai hắn trả lời:
“Không nghe.”
Hắn ra lệnh cho mấy tên cùng đi trong toán hễ nghe tôi động chỗ nào
là nhào vô chụp, nhưng tôi đă biết nên đi lần ra xa.
Thời gian trôi chậm chạp, tôi sống vô cùng vất vả với tấm thân có
hồn không xác. Có điều tôi muốn ăn thức nào cũng có, hết món Tây qua
món Tàu, hết Ư đến Nhật, món nào tôi cũng thử qua. Dĩ nhiên mỗi
ngày một bữa nhưng không phải đúng ngọ như mấy ông sư phái khất sĩ
mà là buổi tối. Hễ muốn ăn món nào là tôi vào trong trước khi tiệm
đóng cửa. Ăn xong t́m chỗ ngủ một giấc, sáng họ mở cửa, tôi lặng lẽ
ra ngoài lang thang khắp phố. Có lắm khi thức ăn chưa tiêu hóa hết,
tôi phải t́m chỗ vắng vẻ mà ngủ không dám đi lung tung.
Một buổi sáng, sau khi từ một nhà hàng sang trọng bước ra, tôi đánh
liều nhào lên xe buưt để đến thăm cô bạn gái của tôi. Hai đứa quen
nhau khi tôi c̣n thụ huấn trong đơn vị LHQ. Xe ngừng khá xa, tôi lội
bộ đến nhà nàng. Vừa đến ngơ, tôi thấy cô bạn gái tôi cùng ba người
khác đang lên một chiếc xe van, chưa biết họ đi đâu. Tôi cũng lao
lên xe t́m chỗ ngồi để xem thử mấy tháng nay bạn gái tôi có thay
ḷng đổi dạ ǵ không. Khi nghe những mẫu đối thoại, tôi biết họ
cùng đi xem thác nước Nigarafalls. Căn cứ theo lối nói chuyện th́
bạn gái tôi vẫn xem gă đi chung kia như bạn thường mà thôi nên tôi
yên trí lắm. C̣n hai người kia là Tom và
Tracy bạn của bạn gái tôi. Đến nơi, Tom đậu xe rồi cùng lấy shuter
đi thăm thác nước. Dĩ nhiên tôi cũng nhào lên xe kiếm chỗ nào an
tọa. Họ xuống xe, tôi lững thững bước theo, vui theo cái vui của mọi
người. Thỉnh thoảng tôi nh́n sâu vào mắt, bạn gái tôi có vẻ u buồn
h́nh như nàng đang nhớ tôi. Gă kia chốc chốc la cà đến tán tỉnh đôi
câu nhưng xem ra nàng phớt lờ, khiến tôi sung sướng lắm.
Sau khi đi chơi ở thác về, bọn họ rủ đi ăn tối, tôi cũng đi vào nhà
hàng. Không có cái khổ nào hơn khi đói muốn chết mà không dám ăn.
Nhiều khi tôi muốn chơi đại cái sandwich nhưng lại sợ nó không tiêu
hóa kịp thời. Khi về khách sạn, tôi lẹ làng lách theo vào pḥng với
bạn gái của tôi. Nàng để nguyên quần áo, gieo ḿnh lên giường. Suy
nghĩ măi, tôi chưa biết phải làm cách nào để cho nàng biết là tôi
đang c̣n sống. Và đang ở cạnh nàng. Khoảng 11 giờ đêm, có tiếng gơ
cửa. Bạn gái tôi hỏi:
“Ai đó?”
“Linda, Linda, tôi đây.” - Gă kia trả lời:
Bạn gái tôi người Thái, tên Mỹ là Linda hỏi:
“Anh cần ǵ?”
“Có việc nầy tôi cần nói với cô, hăy mở cửa đă”.
Linda mở cửa, hắn bước vào đưa mắt nh́n quanh một lược rồi trao
cho Linda một bông hồng. Linda cảm động cám ơn rồi hắn tự ngồi vào
chiếc ghế kê cạnh chiếc bàn trong pḥng. Hắn lịch sự mở đầu, miệng
nồng nặc mùi bia rượu.
“Bạn trai cô tên ǵ? nghe nói hắn đă chết rồi, tôi xin được chia
buồn cùng cô.”
Vừa nói hắn vừa xụ mặt xuống cho đúng với thủ tục phân ưu. Linda
nói:
“Cám ơn anh, anh ấy tên là Lư Tâm, tiếng Anh không đọc ngược, có
người đùa là Tâm Lư c̣n tôi th́ thường gọi là Tám để mỗi lần có việc
ǵ là tôi bảo “thôi bỏ qua đi Tám” cho thiên hạ tưởng tôi là người
Việt.”
Hai tay hắn thoa vào nhau ỏn ẻn:
“Tôi muốn được làm quen với Linda, em vui ḷng chấp nhận nhé, tôi sẽ
săn sóc cho em chu đáo. Tôi sẽ làm giá thú đàng hoàng, tôi có khác
ǵ ông Ly đâu.”
Người tây phương có khác. Hắn tán gái rất chi là tự nhiên.
Linda giẫy nẩy.
“Bạn trai tôi chỉ mất tích, nhưng chưa chết đâu, tôi không thể nào
quên anh ấy được.”
“Biết bao giờ cô mới gặp hắn. V́ có ư phụ cô nên hắn mới đi lính
đấy. Có ai bắt hắn phải đi.”
Linda nghiêm nghị:
“Tôi cảnh cáo anh, anh không được nói xấu người vắng mặt.
Đặc biệt người ấy là bạn trai của tôi. Anh uống nhiều quá nên say
rồi, về pḥng ngủ đi.”
“Không, tôi không có say, rượu làm cho tôi có đủ can đảm để thố lộ
t́nh yêu của tôi đối với cô.”
Vừa nghe hắn mở miệng tán tỉnh người yêu của tôi một cách sỗ sàng.
Tôi muốn nhào tới vả vào cái mặt đỏ ngầu như gà đá của hắn. Hắn tả
oán rằng bị bồ bỏ nên buồn lắm, hắn làm bộ rất đau khổ và nài nỉ
Linda thương hại. Hắn khóc như trẻ con. Có lẽ lần đầu thấy đàn ông
khóc bồ của tôi cảm động, nàng an ủi hắn
“Tôi tin rằng thời gian sẽ là liều thuốc nhiệm mầu giúp
anh nguôi ngoai. Nhưng dù sao người Mỹ các anh ích kỷ lắm. Hở một
tí là li dị, các anh rất nặng về vật chất,. Chưa cưới nhau các anh
đă tính đến việc chia tay nhau, nên có chút tài sản nào là bảo luật
sư làm hôn khế chỉ v́ các anh sợ người phối ngẫu của ḿnh có manh
tâm sang đoạt. C̣n chúng tôi ư, truyền thống đạo đức đông phương
đặt giá trị t́nh cảm lên trên vật chất. Đặt tương lai của những đứa
con lên trên ḷng vị kỷ. Chúng tôi biết hy sinh, khi thấy hy sinh
đó cần thiết. Khi thực sự không c̣n thương nhau th́ tờ giá thú chỉ
là văn kiện gây phiền hà cho nhau mà thôi. Chúng tôi không giống các
anh là ở điểm đó.”
Tuy vậy Linda cũng làm bộ buồn lây đến bên cạnh hắn để an ủi. Lợi
dụng Linda đứng gần, hắn kéo Linda vào ḷng, rồi tấm thân hộ pháp
của hắn ôm choàng lấy Linda liệng lên chiếc giường nệm làm nàng
hoảng hốt. Hắn nhào tới như một con hổ dữ vồ mồi. Linda vùng vẫy
trong tuyệt vọng. Nàng la lên, nhưng tiếng kêu cứu không có hi vọng
lọt ra ngoài cánh cửa đang đóng kín. Nàng yếu đuối trước tấm thân
vĩ đại như vơ sĩ. C̣n tôi chịu hết nỗi khi chứng kiến cảnh tượng bỉ
ổi ấy. Hắn đè lên ḿnh Linda hôn vào gáy, vào cổ. Dây kéo quần của
hắn đă kéo xuống tự lúc nào, rơ ràng hắn có ư đồ. Thừa lúc hắn
ngước mặt toan kéo áo thun của Linda ra khỏi quần jean của nàng. Tôi
đứng chân trái, c̣n chân phải tôi đá một cái tóe lửa vào mặt hắn.
Tôi đă từng là huấn luyện viên Thái Cực Đạo chứ đâu phải chơi. Cú
đá trời giáng từ đâu bay đến hắn không biết, nhưng chắc chắn đau như
hoạn, hắn ôm lấy mặt rồi tông cửa ù té chạy ra ngoài. Linda run lập
cập, nàng chưa hoàn hồn, nhưng nàng cũng không thể hiểu v́ lư do ǵ
tự nhiên hắn bỏ chạy, dù nàng có nghe một tiếng “choác” rất lớn rồi
hắn bưng mặt. Linda mừng v́ thoát nạn, nhưng quá sợ hăi nàng úp mặt
xuống gối khóc nức nở, tiếng khóc của nàng làm ḷng tôi đau như dao
cắt. Tôi định tắt đèn rồi an ủi nàng, nhưng tôi sợ nàng hoảng hốt
la lên hoặc tung cửa chạy qua pḥng gă kia th́ hóa ra gậy ông đập
lưng ông.
Đêm hôm ấy tôi nằm sát bên bạn gái của tôi mà không biết
nói lên lời nào. Cả
năm trời xa nhau, tôi nào phải gỗ đá, nên kim đồng hồ nhà tôi cứ chỉ
mười hai giờ. Khổ cho tôi v́ đang mang bệnh “tàng h́nh”. C̣n Linda
th́ sau khi đóng cửa nàng cẩn thận đem mấy cái ghế chận thêm ngay
cửa để đề pḥng tên dâm tặc trở lại.
Hôm sau, tôi đợi người quản lư khách sạn đi khỏi, tôi
đặt tiền lên bàn và ghi vài chữ muốn mướn căn pḥng số 13 là bởi v́
tôi biết pḥng nầy c̣n trống. Tôi dặn người quản lư cứ đem ch́a
khóa bỏ vào pḥng cho tôi, tôi đi có việc một lát nữa mới về. Quả
nhiên khi nhận thêm được chút tiền c̣m, người quản lư vội vă đem
ch́a khóa bỏ vào pḥng 13, lẽ dĩ nhiên tôi đă theo vào khi hắn mở
cửa. Nh́n chung quanh căn pḥng khách sạn một hồi, tôi nhấc điện
thoại gọi cho Linda.
“Linda, anh là Tâm đây, anh đang ở gần em lắm, em đến với anh được
không?
Linda mừng và ngạc nhiên quá đỗi, nàng gấp rút.
“Tâm, anh về lúc nào? Hiện đang ở đâu? Trời ơi, em nhớ anh quá đi
thôi. Sao măi đến nay mới gọi cho em. Nhưng làm thế nào anh lại
biết em ở chỗ này mà gọi.”
Nàng hỏi tới tấp, làm tôi không biết phải trả lời câu nào trước,
câu nào sau.
“Em ạ, câu chuyện thật dài, không thể nào kể trong điện thoại cho
hết được, em hăy qua pḥng anh đi, pḥng anh số 13 chỉ cách pḥng em
hai cửa mà thôi. Anh khép hờ cửa để chờ em nhé.
Tiếng người yêu là mệnh lệnh, Linda không suy nghĩ nàng đáp vội.
“Vâng, em qua ngay bây giờ.”
Tôi vội vàng xé tấm drap trải giường quấn mặt của tôi. Từ cổ xuống
đến chân th́ quấn bằng khăn tắm. Nằm tuốt phía trong góc đợi nàng
đến. Vừa đến cửa không thấy đèn đuốc ǵ Linda lùi lại, tôi vội lên
tiếng để nàng yên trí.
“Anh đây, vào trong nầy đi, anh hơi nhức đầu.”
Đă thương nhau từ kiếp nào, nghe tiếng của tôi là nàng nhào vào
không cần thắc mắc. Nàng cứ ngỡ tôi không bật đèn v́ như thế giúp
chúng tôi tự nhiên như những khi gặp gỡ. Nàng nhoài lên giường nằm
sát bên tôi thủ thỉ.
“Trời ơi, cả năm trời nay em nhớ anh kinh khủng. Làm việc ǵ em
cũng nghĩ đến anh. Nhiều đêm em khóc v́ không biết cho đến bao giờ
mới gặp lại anh.”
Tôi dí dỏm.
“Vậy bây giờ gặp rồi em c̣n yêu anh không?”
Nàng mở tấm vải bịt mặt tôi ra rồi hôn tới tấp. Bao lâu xa nhau,
bao yêu thương tích tụ, chúng tôi cho nhau một cách rất tận t́nh.
Nàng ngỡ tôi quấn mặt v́ sợ bị truy lùng tội đào ngũ. Trong lúc ái
ân ngụp lặn, tôi hỏi Linda.
“Nhỡ h́nh hài anh không được nguyên vẹn th́ em có c̣n yêu anh
không?”
Linda là người rất thực tế, nàng đang tận hưởng lạc thú ái ân. Mười
ngón tay tôi đang làm bổn phận. ‘Ngũ chi’ tôi vẫn c̣n nguyên vẹn,
câu nói của tôi nàng cho là khôi hài cao độ, nên cũng tán vuốt đuôi.
“Ngoài trừ anh trở về bằng chiếc quan tài, c̣n trở về với đôi nạng
gỗ th́ anh vẫn là người yêu của em mà.”
Tôi hôn nàng rồi nói.
“Sự thật anh đă bị tia phóng xạ làm cho tàng h́nh. Tối hôm qua anh
ở chung pḥng với em nhưng anh cố t́m măi không nghĩ ra cách nói cho
em hiểu, vả lại có tên vô lại kia đến quấy rầy em nên anh càng mất
b́nh tĩnh. Anh cho hắn bài học, hắn phải ôm mặt chạy về pḥng. Anh
cũng đă mượn của em năm mươi t́ để trả tiền pḥng.
Nàng chợt hiểu, nàng cười ré lên.
“Thảo nào hắn bưng mặt, ngày hôm nay khi đi xem thác hắn không dám
gặp em chỉ v́ mặt mày sưng lên một các dị h́nh.”
“Ừ, anh cũng thấy hắn khó chịu. Bây giờ anh cần em giúp một việc,
anh quá khổ tâm v́ không dám ra ngoài.”
“Tại sao?”
“V́ anh là một quái nhân, không ai dám nh́n, không tin em hăy bật
đèn lên mà xem.”
Đến lúc đó Linda mới tin tôi v́ nàng không thấy tôi đâu cả, dĩ
nhiên khi sờ mó, nàng có thể biết tôi như người thật. Tôi lấy gói
thuốc ở đầu giường bật lửa hút, cho nàng thấy khói thuốc vào cổ
họng, vào buồng phổi rồi tuông ra hai lỗ mũi như người ta thử chất
nicotine trong pḥng thí nghiệm.
Tôi nhờ nàng đi mua cho một đầu tóc giả, một chiếc mũ nỉ, những
loại sáp dành cho nghệ sĩ trang điểm, một bộ đồ thật dày và một đôi
giầy. Ngày hôm sau, Linda đă khuân về những thứ cần thiết đó cho
tôi. Sau khi Linda trang điểm cho gương mặt dưới trung b́nh của tôi
gần đẹp như Tom Cruise nhưng tất nhiên giống dân Việt cao bao nhiêu
ai cũng biết. Nàng cho tôi mặc y phục vào, chúng tôi chợt nhận ra
là miệng và đôi mắt trống rỗng. Thế nên nàng lại lao đi mua hàm
răng và đôi kiếng đen cho hoàn chỉnh. Thú thật, nh́n trong gương
tôi như một tài tử hạng.. kéo màn rất chi là oai phong. Chúng tôi
nắm tay nhau đi ra đường, ghé vào một quán pizza. Đó là lần đầu
tiên từ khi trở lại Mỹ tôi được ăn no say một bữa. Ngày hôm ấy
chúng tôi đi chơi thỏa thích. Khi về Linda bắt tôi thoát y để nàng
theo dơi bộ phận tiêu hóa và bộ phận hô hấp làm việc. Tôi cứ để
nàng tự nhiên v́ như thế tôi đang giúp phần nào trong chương tŕnh y
tá bốn năm của nàng. Tối hôm ấy chúng tôi quyện lấy nhau như sợ
chợt mất nhau. Linda th́ thào bên tai tôi:
“Tuyệt quá, tuyệt quá, người yêu của em.”
Tôi cười lớn:
“Một phế nhân, ăn trộm... uống vụng mà tuyệt.”
Linda tế nhị chống chế:
“Bỏ đi Tám” người yêu của em là một người phi thường, thiên biến
vạn hóa chứ bộ.
Chúng tôi mở toang cửa sổ khách sạn. Nh́n từ phía Gia Nă Đại,
Niagarafalls quả là một kỳ quan tuyệt mỹ. Những ánh đèn pha từ các
điểm cố định rọi qua làn hơi nước bốc lên, tạo thành những ṿng ngũ
sắc sặc sỡ làm cho thác nước về đêm vô cùng đẹp đẽ. Măi say mê với
cảnh đẹp thiên nhiên phối hợp với nhân tạo. Chúng tôi không rơ là
mấy giờ th́ tiếng gơ cửa dồn dập, tiếng cơ bẩm lắc cắc bên ngoài.
Linda hoảng hốt c̣n tôi th́ xem lại trong người thử c̣n vật ǵ để
phát hiện. May thay thức ăn đă bị đào thải sau khi tôi viếng nhà
cầu. Tôi ra hiệu cho Linda mở cửa rồi lại cũng tên viên chức phản
gián xuất hiện. Tên này rơ thật tài, không rơ lư do nào hắn lại
biết tôi ở đây. Đêm hôm đó toàn khu khách sạn Holiday Inn đều bị
cảnh sát ch́m bao vây. Riêng tôi vẫn ở trong pḥng. Ánh lờ mờ của
chiếc đèn ngủ 15 watts không đủ sáng để cho viên chức phản gián t́m
thấy tôi. Tuy vậy hắn cũng hỏi Linda:
“Mr. Tam Ly đâu rồi?”
Linda ú ớ trả lời.
“Ly nào tôi không biết, chỉ có ḿnh tôi ở đây.”
Dối như vậy là quá dở, mắt hắn ném về phía bộ đồ đàn ông nằm chơi
vơi trên ghế. Viên chức phản gián không tin, tay hắn lăm le khẩu
súng. Trong lúc ấy tôi nghĩ ra một kế để gạt hắn chơi cho vui. Tôi
bèn nhào tới vớ lấy chiếc áo sơ mi phóng ra cửa. Hắn chạy theo ra.
Tôi cầm lấy hai vai áo lắc qua lắc về như đang lui dần ra ngoài phía
cuối hành lang, hai tay tôi vẫn giữ hai vai áo làm như đang muốn
nhảy ra ngoài. Khi ấy hắn tiến về phía tôi. Trong lúc tranh sáng
tranh tối, hắn nh́n thấy tôi đứng ở đấy hắn nhào tới, cũng ngay lúc
đó tôi buông tay cho cái áo rớt xuống đường. Khi quá đà, toàn thân
hắn cũng nhào ra ngoài cửa sổ. Hằn rơi xuống từ lầu hai nên không
chết nhưng bị thương nặng.
Tôi biết ḿnh thiệt tḥi v́ nhiệm vụ. Nay có kẻ lại cần đến dung
nhan mùa hạ của tôi, nên đùa dai một tí, không ngờ lại xảy ra tai
nạn để đau khổ cho một nhân viên của pḥng phản gián, tôi vô cùng
hối hận. Tôi quyết định t́m đến bệnh viện thăm anh ta, và đồng ư về
cộng tác với cơ quan này để tôi có thể dùng tấm thân tàng h́nh mà
phục vụ cho quê hương thứ hai.
Thủy lâm Synh
|