Tiếng đàn khuya

 (truyện kinh dị)

Thủy Lâm Synh 

 

Vừa xong học tŕnh đại học, tôi rời Chicago về ở chung với anh của tôi tại Denver. Anh tôi dụ tôi bằng những thứ hấp dẫn như núi non đẹp đẽ, khí hậu dễ chịu, công việc cũng chẳng khó t́m để tôi quyết định dứt khoát hơn việc rời Chicago, thành phố mà tôi đă theo gia đ́nh đến định cư khi tôi mới hơn bốn tuổi.

Thêm tôi, cái apartment hai pḥng ngủ hiện tại trở nên chật chội, dù ban ngày ai nấy đều đi làm chỉ có ḿnh tôi ở nhà. Tôi th́ chưa sốt sắng kiếm việc v́ lạc quan cho rằng tôi tốt nghiệp với hai ngành một lượt, không vớ được cái này th́ cũng vớ cái khác. Vả lại, ngành tôi chọn hiện lúc ấy thiên hạ đang cần, đó là chưa kể tôi ra trường điểm tương đối cao và đă có vài năm làm thực tập nên rất tự tin muốn nằm nhà xả hơi một thời gian.

 

Thực tế dù không thêm tôi th́ anh tôi và những người bạn ở chung cũng cần kiếm chỗ khác để mướn. Chỗ ở nầy bất tiện cho việc đậu xe, đi làm về phải chạy ḷng ṿng cả buổi mới t́m được một chỗ để xịt tới, xịt lui mà nhét chiếc xe vào. Công việc kiếm nhà đang ráo riết, ba pḥng ngủ ở những khu lôi thôi th́ chẳng thiếu ǵ, nhưng những khu tốt th́ lại rất hiếm, điều ấy là luật tự nhiên. Chúng tôi phải dán giấy ở những cửa ra vào các siêu thị, mua báo hàng ngày để t́m nhưng cho đến nay đă hơn vài tháng mà vẫn chưa t́m được nhà. May sao chó ngáp phải ruồi – có ông VN làm chung hăng IBM với anh Can tôi bắn tiếng rằng ông có dư căn nhà thật xinh, nhưng dị ứng với người ngoại quốc. Ông lư luận theo kinh nghiệm – người ngoại quốc tiền nong lôi thôi lắm và mỗi chút nó mỗi kêu: máy sưởi không đủ ấm, máy lạnh không đủ mát v.v... Ông có cảm t́nh với đồng hương và đặc biệt có ư giúp người cùng hăng nên lấy tiền thuê rất thấp. Anh tôi hớn hở về thông báo bản tin vui ấy. Thế là chúng tôi dọn vào cơ ngơi mới nầy với nỗi hân hoan vô bờ bến. Ôi! một căn nhà lư tưởng với hai pḥng tắm rưỡi quá vừa vặn cho tụi đực rựa năm đứa như chúng tôi. Phía trên ba pḥng ngủ khang trang, pḥng khách rộng thênh thang, nhà bếp sáng sủa với tất cả giàn tủ mới toanh, dưới lầu (basement) có một pḥng ngủ nữa. Đă đời như vậy mà ông ta chỉ lấy giá b́nh dân mỗi tháng một ngàn, rơ ràng người Việt ḿnh tử tế ra phết.

 

Khi dọn vào, dĩ nhiên tôi chọn ở dưới basement v́ ở trên mấy ông nội kia sáng nào cũng dậy cười nói rầm rầm mất giấc ngủ b́nh yên của tôi. Tôi đang ở trong thời kỳ tành tành cho bơ công mấy năm đèn sách. Một ḿnh tôi một cơi, thế giới của tôi mấy ông kia ít khi thăm viếng, chỉ khi nào giặt đồ hoặc kẹt nhà cầu mới xuống mà thôi. Nhưng giặt đồ cũng phải có giờ giấc do tôi ấn định, chứ không phải khi tôi an giấc điệp mà mấy ổng tự động làm ồn. Trước khi ngủ tôi có thói quen lôi cây guita classic ra dợt vài bản mà lúc c̣n ở Chicago có ông mục sư tận tâm dạy cho tôi. Không hiểu ổng muốn tôi theo đạo, hay tại ổng thích tôi v́ dáng dấp dễ thương mà ông ta rất tận tụy. Điều thứ hai có lẽ đúng hơn v́, thấy ông ta ưa cà cạ vào người tôi mỗi khi cây đàn chùng dây, long phím. Ngại quá tôi không tiếp tục học nên chỉ biết có vài chiêu.

Những khi đi chơi về khuya, tôi thẳng xuống pḥng, không làm “phiền ḷng hàng xóm cần sự yên tịnh nghỉ ngơi” tầâng trên. Pḥng tôi ở, luôn luôn mát lạnh như có máy điều ḥa, dù lúc dọn vào chúng tôi chưa mở máy.

 

Một hôm khoản hai ba giờ sáng, ở pḥng trên anh tôi lao ầm ầm xuống cầu thang, đẩy cửa pḥng tôi, bật đèn và nói lớn:

“Trường, (tên tôi) mầy mới đánh đàn phải không? Mấy thằng kia phàn nàn mầy ồn quá.”

Tôi dụi mắt, nh́n đồng hồ trả lời:

“Khuya lắm rồi, em ngủ cả giấc dài, có đàn địch ǵ đâu!”

“Quái” – Anh tôi càu nhàu thêm vài tiếng không nghe rơ trước khi tắt đèn và quày quả trở lên lầu.

Bẵng đi thời gian, anh Can nh́n tôi nói với ư hờn trách:

“Tụi nó tính dọn ra v́ mầy th́ rảnh nhưng tụi nó phải ngủ để đi làm.”

Câu nói gián tiếp của anh Can, cho tôi cái cảm tưởng rằng sự hiện diện của tôi trong nhà nầy đă làm bạn bè không vui. Tôi hỏi anh:

“Em ở dưới basement, có làm chi phiền đâu mà các ông ấy lại có thái độ thiếu thân thiện như vậy?”

“Tụi nó nói có khi ba bốn giờ sáng mầy đem đàn ra đánh làm đứa nào cũng thức giấc không ngủ lại được.”

Tôi khôi hài:

“Như vậy là ngón đàn của em tuyệt quá mới làm người ta khó ngủ, cũng như đọc một quyển sách hấp dẫn mắt cứ mở trừng ra. Đùa thôi, thường thường em đánh vài bản sau khi ăn tối, em có chơi khuya như vậy đâu, nếu các ổng không thích th́ em dọn ra.

Anh tôi quả quyết:

“Hay là để tụi nó ở đây, tao với mầy kiếm chỗ khác ở. Ba má dặn tao là anh đâu th́ em đó, tao không muốn mầy ở riêng một ḿnh.”

 

Một buổi sáng cuối tuần, bọn chúng tôi đi ăn sáng tại quán Phở Duy. Trong lúc chờ những giọt cà phê đen rơi xuống từ những cái lược, tôi hỏi bâng quơ:

“Hồi gần sáng có ông nào xuống pḥng tôi phải không?”

Mấy người nh́n nhau nhún vai như thầm bảo “có ai thèm xuống pḥng mầy làm ǵ”!

Tôi nói:

“Đêm qua chơi ở nhà thằng Tuấn, tôi về rất khuya, nhảy phóc lên giường không thay quần áo, hoặc đánh răng như thường lệ. Nằm một lúc, tôi thấy lạnh quá ngồi dậy t́m mền mà không có. Tôi phóng lên pḥng các ông, nhưng ông nào cũng ngủ say sưa. Tôi trở lại xuống lầu th́ thấy chiếc mền tôi nằm giữa sàn – ngay chân cầu thang. Lúc đó tôi buồn ngủ quá, ôm mền lên đắp không cần suy nghĩ cho mệt. Khi trùm đầu theo thói quen, mùi nước hoa xông lên nồng nực làm tôi hắt hơi mấy cái. Tôi nghĩ cha nào du hí với ai dưới pḥng của tôi nên cái mền thơm mùi nước hoa con gái, tôâi trở đầu chiếc mền đắp trùm mặt mà ngủ. Mới vừa thiu thiu th́ cảm thấy có ai đến ngồi ở mé giường của tôi khiến tấm nệm trịch xuống một bên. Lúc đó tôi nhắm mắt nhưng chưa thật sự ngủ mê, tôi nghĩ cha nào giỡn đây nên tôi tung chăn phủ về phía đó và hù một tiếng thật lớn, nhưng tôi đă phủ vào khoảng không, mền của tôi rơi xuống sàn hai phần. Tôi nh́n đồng hồ mới bốn giờ sáng, trên pḥng các ông cũng yên lặng ngoại trừ tiếng ngáy lớn đều đặn của một người nào đó. Có thể tôi đă chiêm bao chăng. Tôi yên chí trùm mền ngủ thêm vài tiếng nữa.”

Nghe thế, mấy người nh́n tôi, rồi nh́n với nhau. Anh Can hỏi một câu như có ư vừa để biện minh cho sự tinh nghịch nếu có của tôi.

“Tụi nầy có nghe tiếng đàn chơi rất khuya, ư chừng hai, ba giờ sáng ǵ đó, mầy có nghe không?”

“Em không chơi trễ vậy và cũng không nghe thấy” – Tôi trả lời.

Mọi người ai cũng ngạc nhiên. Cái ư định mời tôi dọn đi đang được xét lại v́ họ đă nghĩ lẽ nào tôi đùa dai như vậy.

Thế, tiếngđàn kia ai đánh? Mà đánh nhạc Việt mới lạ chứ. Ai ngồi ở mép giường? Ai giấu mền của tôi? Người ta c̣n cho biết tiếng đàn nghe buồn lắm, nghe rồi không ngủ lại được.

Ăn sáng xong, khi về nhà, mấy người bạn của anh Can chạy thẳng xuống lầu đưa mũi vào ngửi quanh chiếc mền của tôi, quả nhiên họ đều công nhận có mùi nước hoa con gái.

Cả bọn chúng tôi cứ suy nghĩ vơ vẩn cả ngày. Một câu chuyện lạ mà hai năm trước khi qua thăm anh tôi trong lúc nghỉ spring break đă trở lại trong trí tôi rất nhanh. Trong lúc ăn cơm tối tôi đem ra kể cho mọi người nghe.‘Bọn tôi rủ nhau đi Keystone Resort để trượt tuyết. Cả bọn tám người chạy hai chiếc xe, lúc ấy anh tôi không đi được v́ công tác của hăng. Lên tới nơi trời đă xế chiều, chúng tôi mướn một căn nhà độc lập bên cạnh sườn đồi để ở qua đêm. Sau khi làm thủ tục xong, người quản lư bảo với chúng tôi rằng cứ chạy xe về bên ấy đi, sẽ có người ở đó giao ch́a khóa. Quả nhiên khi tới nơi, cậu bé da trắng, dáng mảnh khảnh, đôi mắt như thiếu ngủ lâu ngày trạc 12-13 tuổi đă đợi sẵn ngay cửa.

Cậu bé dẫn chúng tôi vào trong chỉ các pḥng ngủ, pḥng khách, pḥng ăn và nhà bếp. Dĩ nhiên chúng tôi ai cũng biết pḥng nào để làm ǵ rồi. Cậu ta cẩn thận dặn thêm là v́ không mướn nốt pḥng ở tầng trên nên không có ch́a khóa. Sau đó cậu bé miễn cưỡng ra xe giúp chúng tôi khuân đồ đạc vô nhà, chưa kịp cho thằng bé vài đồng, nó đă lặn đi lúc nào không biết.

 

Chiều trên núi xuống thật nhanh. Mặt đất đă phủ một lớp tuyết dày từ mấy tuần trước, gió tuôn về buốt lạnh. Nh́n tứ phía, vạn vật một màu sáng xanh xanh như có chất lân-tinh. Nếu không có tám đứa đến làm khuấy động bầu không khí yên tĩnh th́ nơi đây bao trùm vẻ ảm đạm rợn người. Các cô muốn nướng thịt ăn tối, bọn con trai chúng tôi giúp nhen ḷ. Vài đứa khiêng thùng thịt ướp đá đến cho mấy cô rồi vào pḥng khách ngồi khui bia lai rai với đậu phộng. Khoảng nửa giờ sau, các cô mang vào những đĩa thịt ḅ nóng hổi, rau sống, bún và bánh ḿ ai muốn ăn ǵ th́ ăn. Chúng tôi quây quần nhau ăn uống vui vẻ, nói đủ thứ chuyện trên trời, dưới biển, bởi lâu lắm hôm nay chúng tôi mới có dịp đi chơi chung. Có vài chiếc máy h́nh bấm lắc cắc chụp h́nh lưu niệm.

Sau bữa ăn tối ồn ào vui như tết. Tôi nắm tay cô bạn mới quen lên nấc chót cầu thang ngồi tâm t́nh. Sau lưng là cánh cửa vào pḥng trên mà chúng tôi không cần tới. Trong lúc chúng tôi đang trao nhau chiếc hôn đầu, th́ thỉnh thoảng nghe tiếng đi lại rất nhẹ sau cánh cửa đang im ĺm khóa chặt. Tôi ṭ ṃ đứng dậy đến gơ cửa th́ lát sau bên trong có tiếng gơ trả lời. Hai lần như thế, tôi lôi tay cô bé vội vă chạy xuống cầu thang. Nghe như vậy, cả bọn ré lên cười chế nhạo, kéo nhau chạy lên đứng ngay trước cửa pḥng lắng tai nghe thử nhưng bên trong vẫn yên lặng như tờ, họ nghi ngại nh́n chúng tôi. Một người trong bọn đến vặn tay nắm, ngạc nhiên v́ cửa không khóa. Anh ta nghiêng đầu chờm bật contact đèn lên xuống vài lần nhưng không có ánh sáng. Căn pḥng tối như mực, mùi ẩm ướt xông lên từ tấm thảm màu xanh đậm, thấy được do ánh đèn từ hành lang hắt vào cửa. Một chàng rắn mắt hỏi vẩn vơ: “Có ai ở nhà không?” Sau tiếng hỏi th́ ngọn đèn ngủ ở đầu giường bật sáng. Ánh lờ mờ của ngọn đèn chừng 15 watt vừa đủ sáng quanh cái tủ nhỏ kê ở đầu giường, thấy hai chiếc gối và ra trắng vẫn nguyên vẹn, thẳng nếp như không hề có ai nằm. Cả bọn nh́n nhau, bước hết vào bên trong. Một người trong bọn chúng tôi đoán contact đèn là loại cảm tác do tiếng động (sound activate). Anh ta vỗ tay thật mạnh nhưng đèn vẫn không tắt. Một luồng gió lạnh ngắt tuôn ngược từ trong ra làm cánh cửa pḥng bị gió đẩy đóng sầm lại, ngọn đèn đầu giường cũng chợt tắt ngủm làm căn pḥng ch́m trong bóng tối. Các cô gái ré lên, la oai oăi “mở cửa, mở cửa lẹ lên”. Ai đó đứng gần cửa ṃ mẫm tay nắm vặn qua vặn lại nghe ḱnh kịch nhưng dường cánh cửa không chịu mở. Có tiếng chân th́nh thịch ở tầng dưới chạy lên hỏi: “Bay làm ǵ mà la rầm rầm trên nầy?”.

Đó là Hóa tứ tầng dưới chạy lên mở cửa, th́ ra năy giờ các cô đứng đè lên cánh nên không mở được. Các cô nhào ra chạy rần rật xuống cầu thang, cô nào cũng mặt mày tái xanh. Hóa chưa hiểu ất giáp ǵ nên khệnh khạng trở lại tầng dưới, miệng càu nhàu “Làm cái ǵ như ong vỡ tổ”.

Bây giờ cả đám trở lại pḥng khách ngồi chờ cho hoàn hồn. Nhiều giả thuyết về hiện tượng đèn tắt, sáng, lỏng ốc, chạm dây... nghe rất chi là vật ly,ù khiến ai nấy yên chí cười xuề x̣a như có lư do chính đáng để tin tưởng. Tuy nhiên, Tôi và Hằng – người bạn gái mới quen – vẫn bị ám ảnh bởi tiếng động bên trong cùng những hiện tượng kỳ quặc vừa xảy ra nên cứ dáo dác. Hằng và hai cô gái khác rúc vào một pḥng. Một pḥng nhường cho Ti và cô vợ mới cưới. C̣n một pḥng nhưng ba đứa tôi thích trải sleepingbag xuống sàn ở pḥng khách mà ngủ.

 

Đêm hôm ấy ngoài trời sấm sét, tiếng gió vù vù, tiếng lá thông vút lên từng hồi nghe ai oán rợn người. Trời xấu, có thể sẽ mưa, chúng tôi không biết ngày mai có trượt tuyết được không. Đêm đă khuya, ai nấy đều ngủ, đèn pḥng khách vẫn sáng. Bỗng ở pḥng trên tiếng vật ǵ vỡ vang lên như ai vừa đánh rơi một cái b́nh thủy tinh. Tiếng động lớn thế mà Hóa và Long vẫn ngáy đều cho đến khi tôi lay mạnh vai chúng. Tôi th́ không ngủ được mặc dù đă dành nằm chính giữa. Tôi nói thầm với Hóa “ma”. Hóa dụi mắt lắng nghe. Tiếng móng tay cào trên mặt cửa gỗ, âm thanh rít lên quái đản. Theo đó tiếng người thút thít, nức nở. Ḥa với tiếng khóc là tiếng dậm chân th́nh thịch trên sàn gỗ như tức tối một điều chi. Tiếng khóc mỗi lúc một lớn hơn, gào thét hơn làm cho ba thằng ở pḥng khách lôi sleeping bags phóng vô pḥng mấy cô. Bên pḥng kia vợ chồng Ti nghe thế cũng hoảng kéo nhau chạy lung tung, sau cùng chúng tôi nhào hết vào một pḥng rồi đóng cửa. Không ai nói năng ǵ, cái im vắng lạ lùng, khiến mỗi người chỉ nghe tiếng tim ḿnh đập hối hả trong lồng ngực.

Tiếng khóc, tiếng dậm chân, tiếng móng cào vào cửa gỗ càng rơ mồn một trước sự yên lặng nín thở của cả bọn. Nhiều người nghiêng tai cố lắng nghe, làm như sẽ thu thập thêm thứ âm thanh nào khác. Quả đúng như vậy, tiếng gọi “mommy, mommy” nghe như một ḍng điện chảy từ đầu xuống chân theo ngả xương sống làm thớ thịt run lên bần bật trong mỗi người. Không c̣n nghi kỵ ǵ nữa, rơ ràng trên lầu có ma, tiếng gọi mẹ thống thiết của một đứa trẻ trai.

Chúng tôi chợt nhớ trong pḥng có điện thoại, một người trong bọn đề nghị gọi cảnh sát. Nhưng khi nhấc ống lên chỉ nghe tiếng nhiễu mà thôi. Điện thoại trong pḥng không gọi được, điện thoại cầm tay th́ hiện lên hàng chữ “không sóng”. Cửa pḥng đă đóng, mọi người ngồi chung quanh giường, các cô dành ngồi giữa, ai nấy đều run lập cập. Long cởi cây thánh giá đeo ở cổ ra cầm tay, hai tay hắn run như đang xóc hột xí ngầu. Sợi dây vàng 18 huơ qua huơ lại y như người sắp lên đồng. Ngoài trời gió vẫn rít từng cơn, tiếng cành lá thông chốc chốc hú lên cao vút rồi xuống, âm thanh huyền hoặc lạ thường. Hóa trông rất b́nh tĩnh, cho đến khi nghe tiếng bản lề khô của cánh cửa pḥng trên mở, anh đưa hai tay làm hiệu cho mọi người lắng nghe. Tiếng đập trong lồng ngực mỗi người dù lớn vẫn nghe rơ tiếng thút thít và tiếng chân bước khập khiễng như cố lê ḿnh nặng nề xuống cầu thang. Ai nấy đều xanh mặt nh́n đăm đăm tay nắm cửa chờ đợi chuyện ǵ sẽ xảy đến. Bên trong yên lặng, ngoài trời tiếng giông, gió, sấm, sét đang cấu xé không gian. Những tia chớp lóe lên từ hai cửa sổ pḥng ngủ làm cho cảnh tượng vốn hăi hùng lại càng hăi hùng hơn nữa. Nghe tiếng thút thít đi lần tới phía pḥng chúng tôi. Ánh chớp lóe lên, tiếp theo là tiếng giông chát chúa, rung chuyển cả đất trời, cánh cửa pḥng bật mở. Mấy cô gái ré lên ôm đại người kế bên không cần biết là ai. Đèn ở pḥng khách đă tắt tự lúc nào, ánh sáng duy nhất trên đầu giường trong pḥng ngủ lờ mờ, thêm rùng rợn. Sau khi cánh cửa mở, bọn tôi tám đứa không c̣n ở trên giường mà phóng hết vào một góc. Mấy cô ép sát vào nhau, tay chân run cầm cập. Hằng sợ quá tè ướt cả quần, hai răng cô ta đánh cờm cợp vào nhau như tiếng nhịp đều của chiếc máy rung.

Hóa lôi tay vài đứa con trai cùng hắn bước lần tới cửa. Hắn nghiêng đầu ḍm ra pḥng khách đang bao trùm bóng tối. Một tia chớp lóe lên ném ánh sáng vào cửa chính đang mở toang hoác. Cậu bé hồi chiều giúp chúng tôi khuân đồ đang đứng vịn tay vào chân cầu thang, mặt hắn màu xanh dương làm Hóa giật thót người chạy vội vào trong không kịp đóng cửa, chúng tôi rút vào góc pḥng như cũ. Dưới thảm, nơi chúng tôi đang đứng ướt mềm, đứa nào cũng lấn dần ra chỗ khô. Không c̣n chối cải ǵ nữa mấy cô sợ quá nên tè hội đồng. Cửa pḥng vẫn mở, bên ngoài cậu bé bắt đầu thút thít khóc, tiếng gọi “mommy.. mommy... I miss you” ai oán lạ thường, nghe vừa tội nghiệp vừa sợ hăi, dựng tóc gáy. Chúng tôi không c̣n b́nh tĩnh, nhưng lại không có cách ǵ khác là phải đứng chờ cho đến sáng. Đêm nay quả là một đêm dài kinh khủng, chờ măi mà thời gian vẫn như đứng yên. Thằng bé vẫn áng ngữ ngay chân cầu thang khóc lóc. Những tiếng động h́nh như của xâu ch́a khóa chốc chốc lại khua như nó đang giận dữ đập vào tay vịn cầu thang. Cái lo lắng đang chờ bọn chúng tôi là thế nào thằng bé cũng đến trước cửa t́m mẹ, có thể là một bộ xương trắng phếu, đong đưa dưới chiếc đầu lâu có những giác quan sâu bất tận... Nhưng không, tiếng khóc vẫn ở đó, tiếng sụt sùi gọi mẹ vẫn kéo dài lê thê trong đêm trường giữa căn nhà trên núi. Xem đồng hồ mới ba giờ sáng, mà chúng tôi tưởng lâu cả tuần lễ. Chúng tôi ngầm bảo với nhau ráng thêm vài tiếng nữa là cùng. Chưa bao giờ chúng tôi lại đoàn kết đến như vậy; không ai bảo ai nhưng h́nh như tất cả bàn tay đă t́m nắm chặt với nhau tự lúc nào.

Nhưng rồi tiếng khóc lại ngưng, tiếng chân lê từng bước lên lầu, tiếng bản lề khô khan vang lên, tiếng cánh cửa đóng sầm lại rồi tất cả im bặt. Chờ độ vài phút, chúng tôi ṃ lần ra pḥng khách, thằng Ti làm dạn đi trước tới cửa chính định mở đèn. ‘Moeo’ một vật to mềm mại phóng ra, tung vào chân hắn, kéo theo là tiếng ngă cái bịch, cùng lúc, tia chớp lóe lên trông rơ một con mèo đen vừa phóng ra cửa, thằng Ti nằm bất tỉnh. Chúng tôi lao tới cấp cứu, trong bọn có đứa bật đèn nên pḥng khách đă có chút ánh sáng. Đứng bu quanh thằng Ti nhưng mắt đứa nào cũng ngước lên cầu thang v́ không biết thằng nhỏ lúc năy có cắc cớ xuống lại với những tiếng khóc năo nuột hay không?

Bấy giờ mọi người mới nhận ra ở cánh cửa chính không có thiết bị tự kéo đóng vào khi mở ra như thường thấy. Hóa to con, nó choàng hai tay xốc thằng Ti đặt lên sofa ở pḥng khách, chúng tôi thấy hắn đă tỉnh lại, mở mắt ra nhưng mặt hắn không c̣n chút máu. Nhưng h́nh như nỗi sợ hăi vẫn quanh quẩn đâu đây. Cả bọn đồng ư d́u Ti vào pḥng đặt nó lên giường. Vợ nó và mấy cô cũng loay hoay kẻ thoa đầu, người bóp chân làm như nó là một đứa bé. Dù chưa hết sợ sệt nhưng nh́n gương mặt ngờ nghệch của Ti, ai nấy cũng đều muốn ré lên cười.

Trời vừa hừng sáng, chúng tôi đưa đồ đạc hết ra xe, chạy ṿng tới văn pḥng định trả ch́a khóa. Cửa ngoài văn pḥng c̣n đóng kín, nh́n vào trong pḥng đợi, lại cậu bé hồi hôm đang ngồi ngủ gật, chúng tôi không biết đâu mà lần, thề từ nay không thèm đi Keystone Resort làm chi nữa.’

Trên đường về nhà, mặt trời lên cao dần, ánh sáng đă mang lại sinh khí cho mọi người. Chúng tôi nói chuyện huyên thuyên nhưng chủ đề vẫn xoay quanh cái đêm kinh hoàng vừa qua.

Khi rửa h́nh, những tấm có đèn (flash) th́ h́nh rơ chỉ có bọn chúng tôi, những tấm không có đèn th́ lại thấy thêm gương mặt một cậu bé da trắng hiện lên phiá sau. Chính hắn là con ma đă làm mọi người một đêm thiếu điều văi phẩn ra quần. Chúng tôi đem h́nh đến báo với sở cảnh sát, và kể đầu đuôi câu chuyện. Nghe đâu nhờ tấm h́nh và câu chuyện ấy mà cảnh sát đă t́m được manh mối cậu bé da trắng mất tích cả chục năm trước.

 

Long là người cùng đi chơi với tôi năm đó phụ họa:

“Cứ mỗi lần nhớ lại câu chuyện ấy là tao rùng ḿnh”

Anh Nam người mới đến chơi dùng cơm tối với chúng tôi vụt lên tiếng:

“ Khi thấy, tớ mới tin chuyện ấy có thật”.

Vừa dứt lời, anh ta nuốt nguyên cái xương cá catfish mắc ngang cổ khiến hai mắt trợn trừng. Anh Can tôi nói:

“Không tin th́ cứ làm thinh, ông nói ra làm ǵ.”

Anh Nam lật đật phóng vào nhà cầu khạc cả nửa giờ, cái xương làm rách cổ họng máu ra đỏ cả bồn rửa mặt. Mọi người nh́n nhau lắc đầu. Nam trước kia là sư huynh ḍng La San, nay đă ra đời. Anh Nam là chúa căi, ai nói cái ǵ anh ta cũng lập luận rồi căi cho được, mặc dù có những lúc anh biết là ḿnh căi rất bậy nhưng cũng cứ nhướng cổ, huơ tay lên căi. Bạn bè quen miệng tặng anh là Lê Quảng Nam.

Nghi vấn tại Keystone Resort và tiếng đàn guitar nhái theo những bản nhạc Việt tôi thường chơi xảy ra vào khoảng hai ba giờ sáng, cùng những hiện tượng kỳ lạ khác trong căn nhà người Việt tử tế kia buộc ḷng chúng tôi phải dọn ra.

Trong lúc chúng tôi dọn nhà th́ có một bà hàng xóm la cà đến thăm. Bà ta cho biết là bà rất ngạc nhiên v́ chúng tôi là những người có thể ở được trong ngôi nhà nầy lâu đến như vậy. Những người kia – đặc biệt là vợ chồng trẻ – dọn vào là phải dọn ra lập tức v́ mỗi lần hai vợ chồng họ gần gũi nhau, người vợ cuồng nhiệt một cách kỳ lạ và nói như mê sảng những câu xa lạ bằng ngoại ngữ khó hiểu.

“Tại sao là ngoại ngữ?” – Tôi hỏi.

“V́ có lẽ dưới basemnent cô chủ nhà nhạc sĩ người Đức thất t́nh đă treo cổ chết cách đây mấy năm”

Cả người tôi lông lá dựng ngược. Tôi nghĩ đến những ngày tháng ở đây mà ḷng c̣n rờn rợn. Cũng may, trong thời gian đó tôi không đưa bạn gái tôi về. Nếu có, chắc tôi lại cũng nghe một tràng tiếng Đức và kinh nghiệm thêm mức cuồng nhiệt của một ma nữ đa t́nh.  

 

Thủy lâm Synh

 

>> TRANG TRUYỆN NGẮN

© by ThuyLamSynh, Alright to Reserved

 

HOME