|
Chiếc Lá
Gấm
(hay Khi
Người Chết Trả Thù)
Thủy Lâm Synh
Thân h́nh hắn
cháy đen như một con dê nướng. Thi thể hắn co quắp nằm sát cánh cửa
sắt ra lối sau. H́nh như hắn cố chạy thoát nhưng cánh cửa đó đă được
gài chiếc khóa to bản bên ngoài. Nạn nhân chính là một người Thái
chủ căn tiệm thực phẩm Á Đông. Có điều làm người ta tự hỏi là tại
sao hắn không về nhà trước lúc hỏa hoạn xảy ra hồi ba giờ sáng. Nhà
hắn cách đó không bao xa, ai cũng thấy sau tám giờ đêm là hắn cùng
vợ ra xe lái về cơ mà.
Vụ hỏa hoạn xảy ra tại một thành phố
đông đảo dân cư như Chicago là chuyện b́nh thường. Chết cháy th́
cũng là chuyện b́nh thường không có ǵ đáng nói, nhưng nạn nhân chết
mà trong miệng đang ngậm một vật ǵ khiến cho hai má phùng lên th́
đó quả là một việc chưa từng nghe đến. Khi khám nghiệm tử thi, người
ta lại phát giác thêm rằng bộ phận sinh dục của hắn bị cắt đứt bằng
chiếc kéo có răng loại nhà bếp. Nhiều giả thuyết đặt ra nhưng cuối
cùng vụ án vẫn không t́m được thủ phạm v́ tại hiện trường FBI đă
không thấy dấu tay, không tang vật hay bất cứ chứng tích nào để giảo
nghiệm DNA. Và đó cũng là lư do tại sao vụ án đang làm điên đầu nhà
chức trách sở tại. Cơ quan FBI và sở cảnh sát địa phương đă xếp nó
vào loại hồ sơ “unsolved mistery”.
Nhưng nói như thế nếu Hưng nghe được
th́ chàng sẽ cười, Hưng là người biết rất rơ câu chuyện, dù anh ta
không hề là thủ phạm, ṭng phạm ǵ cả. Chỉ có điều v́ một lư do ǵ
Hưng phải nói ra sự thật với cơ quan hữu trách th́ tính cách thuyết
phục của lời khai cũng chẳng bao nhiêu.
Lùi lại thời gian trước, cứ mỗi chiều
thứ sáu khi mở hộp thư Hưng nhận được một phong b́ màu hồng. Bên
trong phong b́ là một chiếc lá gấm hai màu. Lúc đầu, Hưng cứ tưởng
ai đó tinh nghịch, muốn chọc chàng. Nhưng đă hơn một năm không tuần
nào là không có cái phong b́ mà bên trong vẫn chỉ là một chiếc lá
gấm. Loại gấm này hồi ở VN nhà chàng thiếu ǵ, chúng mọc quanh rào,
có khi phải nhổ bớt đi. Từ khi qua Mỹ chàng không hề thấy. Cái đó
cũng chẳng có ǵ là quan trọng, nó chỉ gây cho Hưng nỗi thắc mắc là
ai đă gởi cho chàng và gởi để làm ǵ? Câu hỏi thật nhiều mà chẳng có
được một câu trả lời. Bao ư nghĩ lộn xộn quanh quẩn có lúc đă làm
chàng mất ngủ, có khi chàng lại tưởng tượng đến một cô gái nào đó.
Người ấy có thể là đàn bà, và rất vô công, rỗi nghề mới đi làm công
chuyện nghịch ngợm như thế.
Hưng là mẫu thanh niên có tâm hồn lăng
mạn. Đă hai lần t́nh yêu dang dở. Nhật kư của chàng đầy ắp những
trang t́nh sử ướt át. Chàng ghi lại tất cả nỗi rung cảm tuyệt vời
của ái ân. Những đ̣i hỏi rất phàm tục và cả những chua cay khi t́nh
yêu đổ vỡ. Hai năm nay kể từ khi Hằng theo gia đ́nh về Cali., lúc
đầu Hưng c̣n thư qua lại, sau đó chỉ có thư đi mà chẳng thấy thư về,
Hưng buồn bă vô hạn. Những chiều mùa thu khi hoàng hôn nặng nề rơi
xuống thành phố, vài sợi nắng cuối ngày luồng qua kẽ lá là lúc ḷng
Hưng se sắt nhất. Càng thấm thía hơn khi chàng nhận được tin Hằng
lấy chồng. Những nguyện ước tưởng như cùng sống với nhau đến trọn
đời, những kỷ niệm sâu sắc ngày nào chỉ c̣n là ước mơ xa xôi. Hưng
khổ sở vô cùng suốt mấy tháng trời.
Bù vào cái khoảng cô đơn đó. Hưng lại
tiếp nhận một t́nh yêu không tên qua phong b́ mầu hồng và những
chiếc lá gấm, chàng ấp ủ một mối t́nh bằng lư luận “nếu không yêu
chàng th́ ai hơi đâu đi làm cái công việc vô bổ đó”. Chàng luôn luôn
thận trọng trong lời nói. Quần áo chỉnh tề hơn mỗi khi ra đường v́
chàng chủ quan nghĩ rằng thế nào cũng có người đang theo dơi... để
ư. Hưng lấy lại sức sống, chàng không c̣n bi quan như lúc vừa xa
Hằng. Hưng hy vọng rằng ngày nào đó một khung trời yêu đương sẽ rộng
mở chào đón.
Ngày đó là ngày nào? Đă hai năm nặng nề
trôi qua. Trên tường hai khuôn h́nh đong đầy lá gấm. Trong hộc tủ
chàng sắp thứ tự một mớ phong b́ mà con người kỳ lạ nào đó vẫn không
xuất hiện. Hưng có quá nhiều câu hỏi, trả lời cho các câu hỏi ấy chỉ
toàn giả thuyết.
Cùng lúc đó, một gia đ́nh VN từ trại tỵ
nạn Mă Lai mới qua mướn nhà ngay trên nhà chàng. Hưng lặng người v́
nhà ấy có cô gái thật xinh mà chưa hề lấy chồng. Cô ta cứ la cà
ngoài cầu thang ngơ sau khi xách bị rác xuống lầu để tṛ chuyện với
Hưng. Hưng giằng co giữa mộng và thực - Cô bé nầy và người đang gởi
đến chàng cả trăm lá gấm. Cuối cùng, không hiểu v́ lư do ǵ chàng
chọn mộng v́ tin rằng một ngày rất gần sẽ trở thành sự thực. Đôi lần
Hưng khoác cho ḿnh chiếc áo thám tử, nhưng hoàn toàn vô vọng. Hưng
dự trù đem liệng hết những phong b́ vào thùng rác, th́ cũng chính
ngày hôm ấy chàng nhận được thư vỏn vẹn mấy chữ sau đây: “Kiên nhẫn
thời gian nữa”
Đọc xong mấy ḍng Hưng mỉm cười hí
hửng. “Con người kỳ bí nầy đùa dai thật. Tại sao không gởi cái lá đa
mà gởi hoài lá gấm?”. Hưng không có ư định đi đâu, nhưng măi cho đến
bốn giờ chàng mới bắt đầu cho ca nh́, nên chàng muốn chạy ṿng ra bờ
hồ Michigan cho mát. Nước hồ xanh biếc, gió thoang thoảng. Chàng đậu
xe dưới bóng mát của tàng cây. Hưng mở nhạc, tiếng hát Lệ Thu gợi
cho chàng nổi nhớ tha thiết. “Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn
người, tạ ơn đời, tạ ơn ai đă cho tôi...” Hưng chợt nhớ ra trên xe
chàng c̣n cái b́ thư chưa khui mà chàng mới nhận. Hưng xé phong b́,
chàng cũng nghĩ là chẳng có ǵ khác. Nhưng không! phong b́ vừa mở ra
mùi nước hoa đắt tiền làm Hưng ngây ngất. Mùi thơm có một ma lực phi
thường khiến Hưng đi vào một thế giới nào khác... Mặt trời chưa lặn,
nắng yếu ớt trải trên ngàn cây cối một thứ ánh sáng mơ màng. Tiếng
suối đâu đây róc rách, âm điệu du dương của rừng thông. Cách chỗ
Hưng khoảng vài mươi bước, một người con gái đang tỉa những lá non
lởm chởm trên cây tùng trước ngơ dẫn vào trang trại. Hưng bước nhè
nhẹ đi tới, càng gần mùi hương càng ngào ngạt. Mùi hương của loại
nước hoa mà khi mở phong b́ chàng đă nghe thấy. Hưng đứng tần ngần
sau lưng người con gái, nh́n vào trong ngơ chàng thấy hai bên trồng
toàn loại gấm hai màu. Hay là người con gái này đă từng gửi lá gấm
cho chàng? Nỗi mừng vui chạy rộn ràng trong ḷng Hưng, chàng quả
quyết, đúng là nàng rồi. Người con gái chừng như không để ư có người
đến cứ cắm cúi làm việc. Bàn tay trắng mịn, những ngón búp thon dài.
Muốn người con gái khỏi giật ḿnh, Hưng giả vờ làm rơi xâu ch́a khóa
rồi cúi xuống nhặt. Người con gái quay lại, và như quen nhau từ hồi
nào, nàng thốt ra âm thanh trong trẻo, mềm mại.
“Anh mới đến đó à?”
Hưng đứng như trời trồng, Chàng như
không c̣n biết ǵ nữa. Đôi chân run lập cập, chàng không thể tưởng
được bầu trời hạnh phúc đang ở nơi đây. Một lúc lâu Hưng mới ấp úng.
“Có phải em là người đă gửi thư hồng
cho anh hai năm nay không?”
Không trả lời, người con gái nở nụ cười
tuy không tươi nhưng không ai có quyền bảo rằng nàng không đẹp, nét
đẹp như trong tranh – Đôi mày, đôi mắt đă ru tiềm thức Hưng làm
chàng trở nên nhỏ bé. Đôi môi mọng đỏ như vỏ táo khiến Hưng muốn
được uống cho thật say. Người con gái nghiêng đầu ra dấu về phía sân
cỏ rồi đến ngồi xuống, vẫy Hưng lại, nàng cất giọng:
“Anh đi t́m em phải không?”
“Em chưa trả lời câu hỏi của anh?” –
Hưng hỏi lại.
Nàng cười nhẹ kín đáo:
“Vâng, em đă gởi lá gấm cho anh, anh
trả lời em đi, có phải anh đi t́m em?”
Giọng người con gái êm như tiếng ru...
ngọt ngào. Hưng rất lịch lăm nhưng trước một vẻ đẹp thiên kiều bá
mỵ, chàng không dám nói dối.”
“Anh đă t́m em đến hai năm nay rồi.
Nhưng anh vô cùng thất vọng v́ không biết em ở đâu. Hôm nay chỉ là
một dịp t́nh cờ thôi.”
“Tại sao em lại gởi cho anh những chiếc
lá.”
“Anh không c̣n nhớ hồi mấy năm đầu đệ
nhất anh thường ghẹo tên em bằng cách gởi cho em lá gấm mỗi lần giả
vờ mượn tập ư.”
“Ủa ! Em là Hồng Gấm đây sao?”
Nước mắt người con gái chảy xuống má.
Hưng choàng tay qua vai vỗ về.
“Em đừng khóc. Ḿnh gặp nhau đây là
mừng quá rồi, bây giờ em lớn và đẹp quá.”
“Anh đâu có yêu em.” – Người con gái
thốt.
“Anh không yêu em mà anh lại chờ đợi
hai năm nay sao.”
“Đó là do tính hiếu kỳ của anh thôi !”
Hưng tha thiết:
“Anh yêu em lắm. Nhưng hồi ở VN anh
chưa biết yêu.”
Gấm ngả đầu vào ngực Hưng. Hai trái tim
rộn ràng trong mỗi lồng ngực như chúng đă thực sự cùng chung một
thổn thức. Mười ngón tay Hưng đưa trên hàng nút áo, làn da Gấm mát
lạnh, tay Hưng thoa nắn trên ngực, tiếng thở đứt quăng theo nhịp đập
bất thường của con tim. Gấm nhắm mắt để nghe niềm sung sướng dâng
lên theo bàn tay tội lỗi của Hưng. Khi bàn tay Hưng men theo cơn lốc
xuống dưới rốn th́ chàng đụng phải một phong b́ nằm trong chiếc quần
lót. Không cần thiết! Lúc nầy Hưng chỉ biết sử dụng “Trung chỉ
quyền”. Đối phương nằm rên khe khẽ. Bỗng Hồng Gấm giữ bàn tay Hưng
lại và nói:
“Anh! Em không c̣n ǵ nữa. Em không
xứng đáng đâu, nếu yêu em anh hăy nghe em nói đây”
Hưng cụt hứng nh́n Hồng Gấm, năm ngón
tay chàng vẫn đặt nguyên trên vùng đất cấm. Chàng muốn tận hưởng
những ǵ mà hai năm nay chàng trông đợi, ao ước. Gấm nghiêm nghị
nhưng như van nài:
“Anh! Anh... đừng anh...”
Hưng ngoan cố, Hồng Gấm chụp lấy bàn
tay Hưng kéo ra khỏi chiếc x́ líp, nàng toan ngồi dậy, gằn giọng:
“Anh cũng tầm thường như bọn hải tặc,
Anh không chịu nghe em kể đầu đuôi.”
Hưng nhíu mày, chàng cảm thấy ḿnh sàm
sỡ quá đáng. Nhưng ráng chữa.
“Anh yêu em nhiều quá, xin lỗi em”
Gấm rưng rưng nước mắt:
“Anh có biết tại sao em lại gởi lá gấm
cho anh không?
“V́ em cũng yêu anh!”
“Chưa đúng lắm.”
“Tại sao vậy?”
“Tại v́ em muốn nhờ anh trả thù cho
em.”
“Trả thù ǵ?”
Gấm lại khóc ̣a lên, giọng nghẹn ngào,
nức nở.
“Em vượt biển bị bọn hải tặc Thái Lan
hiếp em đến chết. Chúng bắt em lên đảo rồi ngày đêm chia phiên hành
hạ. Cho đến lúc em không c̣n chịu nổi nữa. Tụi nó liệng xác em xuống
biển không chôn cất. Bây giờ đă hơn hai năm. Nhưng cái thằng chủ ghe
ấy nhờ cướp tiền của nên được đi qua Mỹ. Nó đă làm chủ tiệm thực
phẩm Á đông ở đây. Đă nhiều lần em toan hại nó nhưng mạng nó lớn em
không biết làm sao.”
Nghe xong Hưng mặt mày tái ngắt như
người trúng gió. Chàng lần lần đặt Hồng Gấm ra khỏi ṿng tay, chàng
nh́n Gấm không có một chút ǵ chứng tỏ nàng đă chết. Hưng phân vân:
“Bây giờ anh phải làm sao?”
“Anh giúp em giết hắn.”
“Giết bằng cách nào? Luật pháp ở đây
ghê gớm lắm.”
Gấm ṃ tay vào quần lót lấy cái phong
b́ màu hồng ra đưa cho Hưng và nói:
“Đây là chiếc lá mà em đă giữ nó
ở chỗ kín nhất hai năm qua. Anh t́m
cách nào đó trao cho một cô gái măi dâm. Chiếc lá sẽ khiến cô ta đến
dụ tên dâm tặc rồi cho hắn làm t́nh. Thế là hắn ta sẽ mê mệt và nhắm
mắt chạy theo không c̣n biết ǵ nữa.”
Hưng nhăn mặt.
“Làm sao anh có thể lại gần các cô gái
ấy được.”
Gấm than thở:
“Nếu anh có ḷng giúp em; không trả
được thù em sẽ không măn nguyện mà đi đầu thai.”
Hưng gật đầu, mặc dù chàng vẫn c̣n suy
nghĩ chưa biết phải làm sao với cái phong b́ mà Gấm đă luyện thành
linh chú. Gấm choàng tay qua cổ Hưng hôn một cái thật nồng nàn. Hồng
gấm đứng dậy, bước đi yểu điệu như Tiểu Long Nữ trong phim Thần Điêu
Đại Hiệp. Ánh trăng khuất sau dăy núi, ngoài trời tối đen như mực,
Hưng hoảng sợ giật ḿnh tỉnh giấc. Không biết băng nhạc trong máy
của Hưng đă qua lại mấy lần rồi, mồ hôi vả ra ướt cả ḿnh. Hưng đă
gặp nàng, giấc mơ thật êm đềm, chàng đă đi vào cơi Vu sơn. Chàng nhớ
lại Hồng Gấm của mười mấy năm về trước khi hai đứa c̣n học lớp bảy,
lớp tám. Hưng cảm ơn Gấm đă cho chàng một t́nh yêu tuyệt vời. Nhưng
Hồng Gấm đă bị bọn hải tặc cưỡng hiếp, nàng đă qua đời. Chiếc phong
b́ vẫn c̣n đây, mùi thơm kỳ bí vẫn phảng phất. Hưng vội gấp lại chờ
dịp làm theo di huấn.
Và kể từ đó Hưng không bao giờ nhận
được lá gấm nữa. Thời gian trôi nhanh, tin báo Mỹ đăng một đám cháy
tại cửa hàng thực phẩm Á đông đă thiêu rụi một cơ sở nhập cảng hàng
Thái Lan, chủ của tiệm buôn nầy bị chết cháy. Đó là tin hỏa hoạn
b́nh thường,những đám cháy xảy ra như cơm bữa tại thành phố Chicago.
Nhưng một điều làm cho nhân viên điều tra phải điên đầu v́ thi thề
của ông chủ tiệm khi được đưa vào bệnh viện đứt mất dương vật. Của
quư nầy đang nằm tỉnh bơ trong miệng nạn nhân mà không hề bị cháy
sém ǵ cả. Cuộc cảnh sát đă đi đến kết luận là; “người Thái nầy đă
bị giết chết trước khi hung thủ nổi lửa đốt nhà.
Nhưng tại sao lại bị cắt... chỉ có trời
mới biết mà thôi” Đám cháy đă trở thành vụ án ly kỳ. Hưng liệng tờ
báo xuống sàn nhà, ngả ḿnh trên giường, chàng mỉm cười v́ chỉ có
chàng mới biết chuyện ǵ đă xảy ra. Hưng ước ǵ có Hồng Gấm bên cạnh
chàng lúc nầy để cùng chia với nàng niềm vui trả được thù. Nhưng
không cần, có lẽ nàng đă biết. Chàng xách xe chạy ra chợ mua một ít
trái cây, một chiếc bông hồng về đặt ngay trên cửa sổ để cúng Hồng
Gấm và không quên cầu nguyện cho nàng sớm được siêu sinh.
Thủy lâm Synh |