|
Ngôi nhà
mới
Thủy Lâm Synh
Khi
vừa đủ tiền “down payment” là chúng tôi mua ngay căn nhà. Một ngôi
nhà trên dưới bảy pḥng ngủ. Cũ người mới ta; nhà thật khang trang
nằm gần ngă ba trong khu phố mới phát triển.
Người mừng hơn cả
có lẽ là má tôi, ḷng mẹ lúc nào cũng muốn cho con cái ḿnh có nơi
ăn, chỗ ngủ như đôi cánh gà bảo bọc bầy con. Mẹ bảo chúng tôi đưa bà
đi chợ để chọn mua vải màu xanh nhạt may màn cửa. Cả mấy ngày liền,
má tôi ngồi sau chiếc máy may xách tay có motor, mắt đăm đăm nh́n
vào mũi kim, ngón tay lăn những đường vải cho ăn vào chân vịt. Cứ
mỗi lần như thế chiếc máy may cũ mua ở chợ trời rít lên, nuốt từng
đoạn, từng đoạn. Má tôi ngừng đạp, tay cuốn và tiếp tục cho đến khi
những chiếc màn xinh xắn hoàn tất treo lên cửa sổ.
Ba tôi hớn hở ra
mặt, ông loay hoay cả ngày, sơn chỗ nầy, phết chỗ kia, như một thợ
sơn chuyên nghiệp. Những dấu sơn giữa cũ và mới làm cho ba tôi chốc
chốc chạy lùi ra xa nghiêng đầu nh́n, rồi một ḿnh gục gật đầu tự
cho cái quyền hài ḷng. Những góc pḥng nhện giăng cũng được ông lấy
chổi quơ đi. Ba tôi dùng khăn ướt cố lau chùi tất cả những vết dơ
trên tường. Chúng tôi dự trù sẽ sơn lại nhưng ngay bây giờ làm thế
để ở là ngon rồi. Tại pḥng khách rộng thênh thang, ba tôi mua những
bức tranh có những cảnh thanh b́nh treo lên, để may ra quên đi quá
khứ chiến tranh mà hơn một phần cuộc đời ông đă dự phần trong đó.
Nhà cửa bài trí hài ḥa, bữa cơm chiều nào cũng vui như tết, biểu
tượng cho một gia đ́nh êm ấm, hạnh phúc. Ngoài vườn ba má tôi mua
nhiều loại hoa về trồng, hoa cẩm chướng, hoa hồng nếu đúng mùa sẽ nở
rộ đẹp mắt. Chúng tôi giúp mua cỏ lát miếng vườn rộng phía sau vốn
um tùm cỏ dại. Đứng từ phía vườn sau nh́n tới, cái ống khói nhà tôi
lớn quá khổ trông như xưởng máy thấy kỳ lạ làm sao, nên ba tôi mướn
thợ về phá bỏ nó đi. Chúng tôi tin rằng trước kia đây là một xưởng
chế biến hàng hóa ǵ đó.
Nghĩ lại gia đ́nh
tôi rất may mắn mới mua được ngôi nhà tốt mà giá lại rẻ như thế nầy.
Đáng lư th́ chúng tôi chưa đủ tín chỉ nhưng ngân hàng cũng tử tế nên
việc mua bán thuận buồm xuôi gió. Được sống hạnh phúc như vậy cũng
nhờ ba tôi. Ông ra lệnh cho tất cả chúng tôi không được lấy vợ, hoặc
chồng v́ Mỹ hạn chế những đứa con đă lập gia đ́nh không được đi
chung. Ba tôi đă làm xong thủ tục xuất cảnh sau khi phía Hoa Kỳ chấp
thuận cho nhập cư diện HO. Mấy anh em lớn chúng tôi qua đến nơi là
kiếm việc đi làm ngay. Hai đứa em nhỏ c̣n đang đi học. Có những việc
đồng lương rất tệ nhưng chúng tôi cũng phải làm để thỏa măn ước
nguyện của ba má chúng tôi “trẻ cái nhà, già nấm mồ”.
Ước mơ của ba má
chúng tôi có vá trời lấp biển chi cho cam. Chỉ v́ gia đ́nh đông con
vô cùng khó khăn trong việc thuê mướn. Nếu không có một nhà thờ Tin
Lành bảo trợ, cho trú ngụ tạm ở basement của nhà thờ, th́ chẳng biết
chỗ nào dung thân cho một gia đ́nh ngót mười người lớn bé. Ban ngày
là cái sân chơi bóng rổ, ban đêm chúng tôi khuân nệm ra để trên sàn
mà ngủ, vị trí chỗ nào tùy ư, miễn sao trước tám giờ sáng là phải
đâu vào đấy. Ông mục sư đă từng truyền giáo ở Việt Nam nên cũng có
ít nhiều kinh nghiệm mùi mắm kho. Ông mua cho gia đ́nh chúng tôi cái
ḷ nấu gas loại ngoài trời để má tôi lo việc bếp núc, với sự trợ
giúp khiêng ra, khiêng vào của ba tôi. Nhà thờ cẩn thận cho người
khóa cái ống dẫn gas vào bếp ở basement v́ sợ chúng tôi sử dụng.
Buổi tối là bữa ăn chính, chúng tôi mỗi đứa một tô, giải quyết sự
đ̣i hỏi của dạ dày; cơm, canh, thịt, cá đều trộn chung trước thay v́
sau khi vào bụng, rồi mỗi đứa t́m một nơi ngồi làm cái công việc đưa
thức ăn vào thực quản.
Đáng lẽ ra chúng
tôi chưa có điều kiện mua nhà. Công việc làm của chúng tôi ba cọc ba
đồng chẳng ra sao. Nhưng nghiệt nỗi xứ nầy thuê mướn khó khăn quá.
Họ luôn luôn hạn chế số người ở - cứ hai người có thể mướn một
pḥng, c̣n ba người là phải hai pḥng. Nhà tôi cả thảy chín miệng ăn
rất khó kiếm một apartment năm pḥng ngủ. Dù có mướn hai apartments
th́ việc ăn uống, nấu nướng cũng khó khăn cho má tôi lắm. Và cũng v́
lẽ đó mà chúng tôi chịu khó đi cày, đồng lương nào cũng bỏ chung vào
hầu bao ba tôi để mua nhà.
Niềm vui nhà mới
vẫn c̣n lâng lâng chảy trong ḷng mỗi một thành viên trong gia đ́nh
chúng tôi. Các anh lớn dự trù dành dụm tiền khuân về cho ba má tôi
cái TV 35 in cho xứng với cái pḥng khách rông thênh thang. Mua một
cái VCR để mỗi tối chúng tôi quây quần với nhau xem phim bộ. Mấy đứa
em gái th́ mong sao cho nhà nầy có được giàn máy vi tính để chúng
tập dùng cho kịp với bạn bè cùng lớp. Nói chung, mỗi đứa một pḥng
nên đứa nào cũng muốn có một giang sơn riêng. Trong cái giang sơn ấy
mỗi đứa có quyền trang trí một kiểu theo ư ḿnh. Thế nhưng niềm vui
chưa trọn vẹn th́ đứa em út của nhà chúng tôi phát bệnh. Nó sốt liên
miên, uống thuốc vô th́ bớt nhưng khi hết thuốc th́ sốt trở lại. Hai
cánh tay, mông và lưng nó nổi lên những vết nám đen như những nạn
nhân hỏa hoạn. Đưa em tôi đi bệnh viện th́ bao nhiêu thí nghiệm máu,
nước tiểu, siêu âm, quang tuyến vẫn không t́m ra bệnh trạng ǵ. Em
tôi nằm ở bệnh viện cả tháng trời mà bệnh t́nh không thuyên giảm.
Nhà đâu có tiền trả bệnh viện phí, may mà chính phủ c̣n hứng cho số
nợ nhà thương. Ba tôi bất măn lắm – một nước tiến bộ về y khoa như
Mỹ lại không t́m ra chứng bệnh của em tôi mới là lạ. Các thử nghiệm
máu đều báo cáo b́nh thường. Ba má tôi quyết định đưa em tôi về nhà
để chạy chữa thuốc bắc. Chao ôi, thằng nhỏ gầy đét, nước da xanh
xao, đôi mắt sâu lạc thần như có thể đựng nửa trái chanh. Thuốc tây
lụi vô thịt c̣n dễ, uống thuốc bắc đối với nó là một cực h́nh. Nh́n
thấy em tôi giẫy nẫy mỗi lần uống thuốc nhà tôi ai cũng thương.
Nhưng thuốc bắc, thuốc nam đều không làm cho bệnh em tôi giảm chút
nào. Mỗi lần sốt là tay chân nó quờ quạng vào hư không như cố xua
đuổi một vật ǵ, mồm nó cứ nói lung tung. Mẹ tôi buồn rầu quá, thức
với con nhiều ngày tháng đôi mắt bà cũng trảm lơ, sâu hun hút. Mẹ
tôi chép miệng than “Thằng nhỏ đang khỏe mạnh, ăn chơi nay phải lâm
bệnh ngặt nghèo”. Ba tôi th́ bên ngoài làm mặt cứng cỏi, khuyên mọi
người hăy b́nh tĩnh, nhưng nh́n kỹ bên trong ông bắt đầu xao xuyến
là bởi v́ chính ông nhận ra cứ khoảng hai ba giờ sáng, tiếng lộp
độp, cháy xèo xèo như nước mỡ nhỏ xuống bếp than hoặc giống như ai
đang nướng vật ǵ, mùi thịt cháy khét chốc chốc lại bay hắt từ đâu
tới. Có những đêm ông mở cửa ra ngoài cố lắng tai, hướng mũi t́m xem
mùi cháy khét xuất phát từ đâu, nhưng tuyệt nhiên bên ngoài th́
không nghe thấy. Ông gieo ḿnh xuống giường nhưng rất khó ngủ, nằm
mơ màng cho đến sáng. Một hôm ông đem chuyện nầy nói cho má tôi biết
th́ bà bảo cũng nghe thấy như thế mà không nói ra v́ cứ tưởng mấy
người hàng xóm nướng thịt ngoài sân sau như bà thường thấy trong
những tháng hè. Chúng tôi c̣n trẻ, lại làm việc trong xưởng mệt mỏi
nên ngủ như chết không hay biết ǵ.
Nhưng việc quan
trọng đó dần dà chúng tôi đều biết. Mấy anh em lớn trong nhà tôi
tinh thần rất giao động. Cuộc sống như bị một cái ǵ vô h́nh ŕnh
rập, đứa nào trông cũng bần thần lo lắng. Thằng em trai lớn tôi nghe
ai đó trên nhà thờ bảo rằng ma quỷ rất sợ cây thánh giá. Nó xin một
cái tṛng vào cổ. Giờ nầy đây ai làm ǵ th́ làm, ba má tôi dồn hết
th́ giờ vào bệnh t́nh của đứa em út. Em trai tôi có cây thánh giá
trước ngực nên cũng hí hửng. Trong bữa ăn, nó buột miệng:
“Bà Tám Lé nói ma
quỷ rất sợ cây thánh giá, bả nói nhà ḿnh nên đi nhà thờ mua mỗi
người một cái mà đeo, ban đêm phải đọc kinh.”
Vừa nói xong ngọn
đèn pḥng ăn chợt tắt, mọi người loạng quạng chạy tới chỗ contact mở
đèn đụng đầu nhau ‘úi chà đau quá’. Tiếng la chưa dứt, cũng chưa ai
t́m được contact th́ đèn bật sáng. Tắt..rồi sáng lại sáng lần nữa
làm mọi người trong nhà đều rúng động. Chưa hết, cũng thằng em có
đeo thánh giá vừa nuốt miếng cơm th́ hai mắt bỗng nhiên trợn trừng,
mặt đỏ như tiết, làm cho cả nhà thất kinh hồn vía. Mẹ tôi sợ quá ứng
khẩu nói lớn: “Nếu trong nhà tôi có ai nói xúc phạm đến các cô hồn,
các bác th́ xin tha thứ bởi chúng tôi là kẻ tai phàm mắt thịt”.
Miếng cơm từ từ trôi xuống, em tôi trở lại b́nh thường, nhưng nó sợ
quá chạy sà vào ḷng ba tôi vừa khóc vừa nói với đôi mắt dớn dác “Có
cái ǵ siết quanh cổ con hu.hu..con sợ quá” Mẹ tôi ngơ ngát nh́n nó,
tiện tay bà giựt đứt sợi giây có thánh giá để trên bàn nói gắt: “Mai
đem trả lại cho người ta.” Mẹ tôi nhắc một câu chung chung: “Mấy đứa
nhớ đừng ăn nói tào lao, chúng ta có thế giới chúng ta, oan hồn có
thế giới oan hồn, loài vật cũng có thế giới của loài vật.” Mẹ tôi lễ
phép nói thế cho ai nghe th́ không biết, nhưng mấy anh em chúng tôi
đang h́nh dung chúng tôi đang sống trà trôn với người ở cơi âm. Ngày
trước đứa nào cũng giành một pḥng, bây giờ t́m với nhau mà ngủ
chung cho vui. Nhờ thế mà hai đứa em gái tôi trước kia nạnh hẹ từ
dọn chén ăn cơm đến sau khi ăn, rửa chén, bát. Chúng như cái dùi,
cái mơ, nay lại ḥa b́nh ghê gớm. Nếu để ư sẽ thấy khi ngủ hai chị
em c̣n gác chân, gác tay lên nhau để biết chắc ta không ngủ một
ḿnh.
Tôi bắt đầu quan
sát th́ dường như tiếng cháy và mùi khét xuất phát từ phía pḥng
chứa đồ, nằm ngay dưới cái ống khói to tướng mà ba tôi đă cho người
phá rồi. Hôm sau nhân lúc nghỉ ăn trưa tại xưởng làm. Tôi đem chuyện
mùi cháy khét kể lại cho người bạn chung sở nghe. Bạn tôi ra vẻ ngạc
nhiên, hắn cho biết đó là chuyện của mười mấy năm trước. Ngày xưa
toàn khu nầy ai cũng nghe thấy mùi khét bay nồng nực mỗi khi có hỏa
táng gần nghĩa trang. Dân trong làng làm đơn khiếu nại lên thành phố
nên cái nhà thiêu xác ấy bị rút môn bài. Từ đó không ai nghe mùi
khét nữa, và phần c̣n lại của khu nghĩa trang rộng lớn nay đă biến
thành khu phố. Chỉ c̣n một khu nhỏ đă có mộ gần xa lộ số 5 mà thôi.
Ngôi nhà thiêu xác sau đó được sửa sang lại thành nhà ở cùng sự phát
triển nhịp nhàng của khu phố nầy. Người bạn tôi nói thêm rằng ngôi
nhà ấy đổi chủ luôn v́ lư do ǵ anh ta không rơ. Tôi hỏi thăm thêm
nơi chốn của ngôi nhà ấy th́ mới hay nhà thiêu xác đó chính là ngôi
nhà chúng tôi đang ở.
Khi về, tôi đem
chuyện nầy nói với ba tôi trước. Tôi thấy lông tay và tóc của ông
dựng ngược lên. Hôm sau hai cha con tôi tới gặp vị mục sư nhà thờ
Tin Lành, nơi đă bảo trợ gia đ́nh chúng tôi kể hết đầu đuôi câu
chuyện. Ông mục sư vào trong đem ra đưa cho chúng tôi một cây thánh
giá thật lớn bảo đem về đặt vào nhà chứa đồ nơi phát xuất tiếng
động. Không hiểu sao ba tôi do dự, nhưng v́ nể nên ba tôi cũng đem
về. H́nh ảnh đứa con đang nuốt cơm bị nghẽn ngang miệng hôm trước
làm ông phân vân không muốn cho má tôi biết. Ông chỉ len lén để gần
cửa pḥng chứa đồ, nơi ông nghe có tiếng cháy xèo xèo mà mùi khét
xuất phát, nhưng xem chừng tiếng mỡ rơi và mùi cháy khét không thay
đổi mà c̣n dữ dội hơn. Ba tôi kiên nhẫn chờ thêm mấy ngày nữa. Nỗi
lo âu, sợ sệt làm cho tất cả mọi người trong gia đ́nh tôi vô cùng
hoang mang. Bảy pḥng ngủ sau khi mua nhà c̣n chê chật, nay chín
người đều ngủ chung có một pḥng khách mà vẫn c̣n rộng thênh thang.
Đêm nào mấy đứa nhỏ nhất và hai đứa con gái cũng muốn ngủ trước, bởi
chúng muốn nằm giữa cho chắc ăn. Thằng em bệnh hoạn thỉnh thoảng đưa
tay vào khoảng không bắt, nắm khiến cho nỗi sợ rợn người tăng thêm
mănh liệt. Đặc biệt là mỗi khi sốt, miệng nó cứ nói chuyện nghe như
mẫu đối thoại rời không đầu, không đuôi. Nó bệnh về thể xác thực sự,
nhưng với nó lại không thấy việc ǵ bất ổn về tinh thần đang xảy ra
chung quanh căn nhà nầy.
Má tôi đề nghị nho
nhỏ với ba tôi lên chùa mời một vị sư về làm phép ếm tà. Ba tôi
không căi lại như thường lệ mà ngoan ngoăn nghe theo. Làm ǵ cũng
được, miễn sao cho em tôi bớt bệnh là quư rồi. Nhưng khi ba tôi vào
chùa gặp vị sư già, ông từ chối bảo rằng ổng chỉ là người xuất gia
học đạo, không làm việc cúng kiếng, trừ tà ếm quỷ bao giờ. Trên
đường về ba tôi ghé thầy Ba, người thường đăng báo về coi quẻ, tử
vi, phong thủy. Thầy Ba nhận lời ngay và theo ba tôi về nhà. Vừa
bước vô nhà, thầy Ba quả quyết rằng chỉ sau khi cho em tôi uống một
đạo phù do chính tay ông vẽ th́ bệnh em tôi giảm ngay. Ba tôi bán
tín, bán nghi, nhưng cũng chưa mất mát ǵ, ông cứ mong cho phước chủ
may thầy.
Một bàn hương án
đặt giữa nhà, đèn đuốc sáng trưng, thầy Ba mặc áo đỏ, tay cầm phất
trần, miệng nói tiếng xí lô, xí là nghe chẳng ai hiểu ǵ cả. Đoạn
ông cho em tôi uống nước tro của đạo phù ông vừa viết đốt bỏ vào ly.
Em tôi cứ phun ra nhưng ông dùng hai ngón tay bóp vào hai bên mép
nó, cuối cùng nó cũng nuốt được một phần. Em tôi uống bùa xong, thầy
Ba c̣n tiếp tục cúng trước bàn với lối huơ tay huơ chân rất chi lố
bịch khiến ba tôi dù đang lo lắng cho em tôi cũng phải nghiêng mồm
vào tai má tôi nói nhỏ “bá vơ”. Nhưng mẹ tôi th́ trừng ba tôi như
thầm bảo “đừng ngang tàng. bùa thiêng! Nhờ thầy nó ngủ yên rồi.”
Ba tôi nghe thế
nhún vai. Thực tế th́ năy giờ, ba tôi thấy điệu bộ thầy Ba ông không
phục, nhưng nhiều đêm nay thằng nhỏ không ngủ, mà nay mới uống có
một lá bùa nó lăn ra ngủ, c̣n bớt sốt nữa nên ông cứ coi như có kết
quả, ḷng đâm hối hận v́ đă có ư khinh miệt bọn thầy pháp.
Xong việc cúng
kiếng, gia đ́nh tôi tạ lễ thầy Ba, anh tôi lấy xe đưa thầy về. Khi
dọn dẹp bàn hương án, ba tôi phát giác ra thầy Ba để quên lại một
thỏi châu sa. Chừng đó ba tôi mới hay là em tôi uống bùa không phải
là bùa linh mà uống thuốc an thần v́ trong châu sa vốn có nguyên tố
an thần.
Đêm đến, tiếng
cháy xèo xèo vang lên, mùi khét bay tới. Gia đ́nh tôi lại trở lại
trạng thái phập phồng, sợ hăi như xưa. Giữa một ông pháp sư và một
ông mục sư, gia đ́nh tôi không biết chọn ai để nhờ đỡ. Má tôi th́
chọn thầy pháp, ba tôi vẫn thích mục sư. Cuối cùng ba tôi chiều má
tôi trước nên trở lại nhờ thầy Ba cúng kiếng. Cũng vẫn công việc như
bữa đầu tiên, nhưng hôm nay thầy Ba cúng cả tiếng đồng hồ. Thầy c̣n
bảo đám quỷ nầy khó trị, phải tiếp tục cúng mấy ngày liền may ra mới
hết. Nhưng đến ba ngày liên tiếp trong nhà tôi cả đêm đèn sáng như
ban ngày không dám tắt, mọi việc đều như cũ nên ba tôi cám ơn thầy
Ba và đuổi khéo thầy về. Chúng tôi trở lại gặp vị mục sư lần nữa để
nhờ cố vấn, có lẽ ông chưa biết phải cố vấn ra sao nên trầm ngâm
thật lâu. Tại pḥng khách, ông mục sư tay phải kẹp vào nách, tay
trái đưa ngón chống cằm, đầu hơi cúi xuống, đi tới đi lui cả chục
lần làm chúng tôi ngồi nóng ruột. Sau đó ba tôi hỏi thêm lần nữa xem
ông có cao kiến ǵ không. Vị mục sư đưa tay chỉ chiếc xe van đang
đậu trước sân nhà thờ hai bên hông có đề hàng chữ “ help moving, low
price” đại ư “ giúp dọn nhà, giá rẻ” .
Thủy Lâm Synh
|