|
Người giám
thị
Thủy Lâm Synh
Hệ
quả của giá xăng tăng là nguời ta đổ xô nhau dùng phương tiện công
cộng để đi làm. Việc nầy khiến cho những chuyến xe lửa CTA (Chicago
Transit Authority) đông nghẹt vào những giờ đi và tan sở. CTA phải
tăng cường thêm xe buưt và cần thêm người lái. Tôi được gọi trở lại
sau thời gian dài nằm trơ vơ gác chuông ăn tiền thất nghiệp.
Lần nầy tuyến
đường chạy của tôi khác xưa, nó không đi đi - về về nhữơng khu dân
da màu với tŕnh độ ư thức đơn giản — lên xe là họ cứ văng tục, ăn
nói ồn ào, có khi căi lộn rồi đánh nhau trên xe làm cho một thằng
tài xế da vàng mũi tẹt và nhỏ con như tôi lắm khi cũng ngán. Tôi chỉ
sợ ngày nào đó chúng bắn lộn trên xe th́ ai lường được viên đạn vô
t́nh. Nhưng rồi lúc ấy CTA lỗ lă phải sa thải nhân công lần nữa để
quân b́nh thu nhập, tôi là người trong danh sách ra đi có trật tự.
Chuyện thất
nghiệp, chuyện mất việc rồi kêu lại làm trên xứ kỹ nghệ không có ǵ
đáng nói. Chuyện tôi gặp lại người giám thị cũ mới là lư do chính
cho tôi viết câu chuyện nầy hầu bạn đọc. Trước khi vào chuyện - tôi
xin thưa rằng, tôi là một người không tin chuyện nhảm nhí. Nhưng lần
gặp gỡ nầy buộc tôi phải xét lại vấn đề.
Câu chuyện xảy ra
không lâu. Hôm đó tôi chạy chiếc buưt mang số 81. Khởi điểm từ
Jefferson Park ra Lawrence đi về hướng đông để đón khách trên tuyến
đường nầy. Thường thường xe 81 phải ngừng 10 phút trước bệnh viện
Weiss Memorial, một cái trạm đánh dấu nửa chu kỳ của tuyến đường để
chờ khách, nhưng có lẽ quá khuya nên không có ai lên. Tôi rời trạm
để trở về, đó là chuyến cuối cùng trong ngày. Hôm ấy trời mưa lớn,
tiếng giông inh ỏi, ánh chớp lập ḷe tứ phía. Trời càng khuya, lại
mưa gió lớn tôi chạy xe không, chỉ cần rà thắng mỗi lần gần tới
trạm. Khi xe tôi tới gần trạm ở góc đường Lawrence và California th́
có người đang che dù đứng đợi. Khi xe ngừng hẳn, tôi bấm nút mở cửa.
Một người mặc đồng phục CTA, nách cặp quyển sổ bước lên. Anh ta
không bước lọt vào xe v́ quên là cây dù chưa xếp lại. Tay phải lấy
quyển tập từ nách liệng lên chiếc ghế trống rồi dùng cả hai tay xếp
chiếc dù. Anh rung rung vài cái cho nước rớt ra ngoài trước khi vào
ghế ngồi. Dưới ánh đèn mờ mờ tôi nhận ra ngay người đó là Kent
White, một giám thị của hăng vận chuyển CTA. Thường th́ những người
giám thị nầy có nhiệm vụ sắp xếp cho việc phục vụ hành khách thêm
hữu hiệu. Nếu cần, họ cho tài xế đổi tuyến đường – nghĩa là làm thế
nào để khỏi có xe chạy không đường nầy mà đường khác th́ khách đợi
lâu không có xe tới. Trước khi tơi nhấn ga cho xe chạy tới, Kent chỉ
thị cho tôi quẹo phải tại đây để lên đường Foster đi về west v́
chuyến 92 trên tuyến ấy hỏng máy. Tôi vui miệng:
“Trời mưa lớn,
trên ấy chẳng có ma nào đi đâu!”
Ông ta cười đưa
hàm răng trắng buốt nói theo câu tôi:
“Có ma nào chứ!”
Đi được một
khoảng, lúc tới ngang bệnh viện Swedish Covenant, Kent White bảo:
“Radio báo cho tôi
đón anh chỗ ấy.”
Tôi hỏi:
“Có cần đổi lại số
xe không?”
Kent ôn tồn:
“Không cần đâu,
chỉ chạy tạm một đoạn thôi, thấy hành khách th́ ngừng, không th́ đi
luôn, không ai trách.”
Kent White là xếp
cũ của tôi, khi tôi c̣n lái xe cho CTA ở miệt phía nam thành phố
Chicago. Không gặp nhau mấy tháng, ít nhất từ khi tôi nghỉ việc.
Chúng tôi tṛ chuyện mới biết ông ta đă chuyển về trên nầy. Tôi cũng
cho ông ấy hay mới được gọi đi làm lại có vài tháng nay thôi. Ông ta
nói: “Thế th́ mầy nên thưởng tao chai rượu mạnh đấy.” Tôi chỉ cười
giả lả.
Bên ngoài gió vẫn
mạnh, tiếng ma sát vù vù nên ông phải ngồi ghế sát lưng tôi để nói
chuyện. Một luồng khí lạnh tuôn đến từ phía sau gáy, tôi khẽụ rùng
ḿnh. Như một phản ứng, tôi chờm tay mở thêm hơi sưởi. Xe chạy vừa
qua khỏi đường vào đại học Northeastern đến nghĩa trang th́ ông ta
đứng dậy nói:
“Khuya quá rồi,
chắc cũng chẳng có ai đón nữa đâu, mầy cho tao xuống đây, nhà tao đă
dọn về khu nầy rồi, ở xéo xéo đây thôi. Tới đường Pulaski mầy có thể
chạy lại xuống Lawrence rồi về trạm.”
Kent khệnh khạng
bước xuống xe. Tôi chào tạm biệt hắn rồi nhấn ga cho chiếc buưt vọt
tới. Kent White đi rồi, tôi mỉm cười một ḿnh. “Mẹ kiếp, da th́ đen
mà họ lại trắng, phải chi tên hắn là Kent Black th́ bá tánh đỡ suy
nghĩ”. Dân da đen từ thời nô lệ đă không có họ, người chủ đôi khi
dùng họ của ḿnh đặt cho như Washington, Jackson, Williams v.v...
Nhưng cũng lắm khi người chủ không muốn dùng họ ḿnh nên lấy đại màu
sắc như white, green, blue, brown. Có lẽ v́ sự tế nhị, black không
thấy xuất hiện ở họ người da đen bởi, làm thế chẳng khác ǵ ám chỉ
họ đen dù thực tế họ rất đen, ngoại trừ hàm răng. Trở lại chuyện gặp
Kent, tôi c̣n thắc mắc: thường thường giám thị có chiếc Bronco do
CTA cấp, mắc ǵ phải lên xe buưt của tôi, rồi lại đ̣i xuống chỗ rất
vắng vẻ thế. Một ư nghĩ thoáng qua rất nhanh trong đầu tôi: “Chắc
hắn không có phương tiện về nhà lúc nửa đêm, nên đă lạm quyền, bảo
tôi đưa hắn về chăng”. Tôi yên ḷng với giả thiết nầy.
Khi xe tôi về tới
bến. Người phụ trách thùng đựng tiền lên mở khóa úp lon tiền trong
ngày vào chiếc túi vải. Anh ta cho tôi hay là giám thị Bill cần gặp.
Tôi vào tŕnh diện. Bill bệ phệ ngửa người trên chiếc ghế da, hai
chân gác chéo trên một góc bàn, miệng đang nhai ngồm ngoàm cái
burger nói:
“Anh đi đâu mà
không đón khách, để hai ba người gọi về khiếu nại, anh có biết là
anh chạy chuyến chót không?”
Tôi tự tin b́nh
tĩnh trả lời:
“Vâng! Tôi biết,
nhưng ông White đón tôi tại California/Lawrence bảo lên Foster đón
khách tuyến đó v́ xe 92 hỏng máy.”
Bill ra vẻ mất
b́nh tĩnh. đập tay xuống bàn quát:
“Xe 92 đă về trước
anh cả buổi, có hỏng máy ǵ đâu!”
Tôi nhíu mày, tự
thắc mắc.
“Thế sao ông White
lại đón xe tôi và bảo tôi giúp xe 92 là thế nào?”
“White nào, anh
làm việc với tôi hay với hắn?”
“Dĩ nhiên là tôi
làm việc cho ông, nhưng ông Kent White cho biết là có radio bảo xe
tôi đổi tuyến đường. Ông ấy c̣n cho biết ông mới đổi về khu vực
nầy.”
“Trong số mấy giám
thị khu vực, chỉ có một Kent White thôi nhưng hắn làm việc ở miệt
phía nam Chicago, chừng nào mới tới phiên hắn về trên nầy. Nếu hắn
muốn th́ phải chờ tới tết Congo.”
Tôi từ tốn lặp lại
dù biết rất thừa, nhưng cũng muốn biện hộ cho sự thật:
“Ông nói sao, ông
Kent không thể nào đổi về đây à? Rơ ràng tôi đă gặp ông ấy, ông ta
c̣n lên xe tôi, bảo tôi chạy lên thay cho xe 92 một khoảng v́ xe 92
hỏng máy ở đường Western.”
Bill lộ vẻ không
tin:
“Anh tưởng tôi có
thể tin được chuyện hoang đường ấy à?”
Tôi níu kéo:
“Ông không tin
cũng được nhưng đó là sự thật. Tôi mới gặp ông White đây.”
Bill nói:
“Thôi, bỏ qua
chuyện ấy đi, lần sau không có lệnh của tôi, anh không được tự động
chạy đâu th́ chạy.”
Tôi chào tạm biệt
Bill. So với Kent, Bill là người giám thị ít người ưa bởi cái tính
hách dịch. Tôi đến pḥng bấm thẻ ra về, nh́n đồng hồ thấy hôm nay
trễ mất cả tiếng, vợ tôi chắc đang trông lắm. Tṛng chiếc áo mưa có
nón phủ đầu, tôi đi bộ ra băi đậu xe. Mưa vẫn c̣n nặng hạt, tiếng
gió vù vù muốn lật cả nón áo mưa của tôi. Ánh chớp đâu đó lóe lên,
tiếp theo là tiếng giông inh ỏi. Băi đậu xe vắng tanh, chỉ c̣n dăm
ba chiếc. Tôi nhớ rất kỹ là hồi trưa nầy tôi đă đậu chiếc xe của
ḿnh dưới tàng cây phong sao giờ đây không thấy nữa. Lẽ nào trong
khuôn viên nầy mà xe bị mất cắp. Một ánh chớp lóe lên, tôi thấy một
chiếc xe trắng đang đậu tuốt ngoài góc, tôi đi về hướng đó nhưng
không nghĩ là xe của ḿnh. Khi đến nơi th́ đó là chiếc Civic của
tôi. Tôi phân vân lắm v́ cả hai tháng nay không khi nào tôi lại đậu
xe xa như thế. Mở khóa cửa, tôi chui vào xe nổ máy, cho chạy quạt
nước và mở hơi sưởi mạnh cho kiếng tan hơi mù.
Lái xe về mà đầu
óc tôi cứ phân vân hai sự việc. Việc chiếc xe khác vị trí đă khiến
tôi liên tưởng đến một tên thợ máy nào của CTA đă dời xe tôi ra đó,
để chờ tẩu tán. Việc thứ hai theo lời Bill th́ Kent không đổi về
trên nầy dù có muốn, theo đó trong nhóm quản trị cũng bè phái quá
cỡ. Mà rơ ràng như thế, lúc c̣n ăn thất nghiệp tôi có gọi cho Kent
th́ được hắn cho biết là sẽ cố gắng để kêu tôi đi làm trở lại. Trong
lúc nói không hiểu Kent đùa hay thật: “Khi tao gọi mầy trở lại làm,
đừng quên cho tao chai Cognac VSOP, cái mà mầy biếu tao năm trước,
tao thích quá”. Tôi OK. H́nh dáng người giám thị cũ vẫn c̣n nguyên
trong đầu. Có thể nhờ quà cớm mà ông ta đă đổi về đây mà Bill chưa
biết chăng. Điều nầy nghe có lư, Tôi cười vui trong bóng đêm v́ tôi
rất thích làm việc với Kent, người giám thị tử tế. À, mà cũng có thể
nhờ Kent nên tôi mới được kêu lại chăng? Đúng rồi, hắn đổi về đây
nên hắn muốn tôi làm vùng trên này với hắn. Hèn chi lúc năy trên xe
hắn đă không nhắc khéo tôi chai rượu mạnh là đó sao. Tôi lái xe và
đang suy nghĩ về Kent, th́ bỗng nhiên, từ bên kia đường ngay trạm xe
buưt, gă da đen đang đứng bên lề phóng ngay ra đầu xe tôi ngă cái
bịch. Tôi thắng gấp, nhưng tôi nghe h́nh như bánh xe đă cỡi lên
người hắn. Tôi hoảng hồn, tay chân bỗng run lên v́ h́nh dung tai nạn
chết người. Trong một thoáng rất nhanh và phản ứng của kẻ ngộ sát,
tôi định phóng xe chạy luôn để trốn tránh, nhưng thấy đèn của một
chiếc xe hơi đi ngược tôi phải ngừng vị lại sợ rắc rối. Trong lúc
chưa biết tính sao, tôi rất sợ phải chứng kiến một thân người máu me
bê bết đang quằn quại dưới gầm xe của tôi. Cuối cùng tôi để xe nổ
máy, mở cửa bước ra. Phía sau đít xe tôi, bóng người đàn ông khập
khiểng tiếp tục băng qua bên kia đường. Tôi hỏi: “ Ông có sao
không?”. Hắn không trả lời mà c̣n như có ư chạy trốn tôi. Đứng run
một chặp, tôi ḍm dưới gầm xe, nh́n trước sau không có chứng tích ǵ
là một tai nạn vừa xảy đến. Đường sá vắng tanh, nhà hai bên đường im
ĺm như đă ngủ say. Cơn mưa lớn giờ đă tạnh, chỉ c̣n vài hạt nước
rơi từ các lá cây lộp độp xuống mui xe, xuống đầu tôi. Tôi mừng rỡ
tới mở cửa xe chui vào, ḷng lâng lâng sung sướng như vừa được một
vật ǵ quư lắm. Giả sử v́ rủi ro đụng chết một người chắc cả đời tôi
ân hận. Đạp ga thật mạnh tôi chạy một mạch về nhà. Quả nhiên vợ tôi
c̣n chong đèn đợi, bóng nàng nh́n ra cửa sổ khi thấy ánh đèn xe tôi
chạy vào nhà xe.
Tôi c̣n đứng ngoài
hè cởi chiếc áo mưa, cởi giày. Tôi nh́n đồng hồ đă hơn hai giờ sáng.
Như thường lệ, vợ tôi đưa chiếc khăn vắt nước nóng cho tôi lau mặt,
cùng lúc nàng báo bản tin là bà Kent có gọi cho biết chồng bà bị tử
nạn xe hơi hồi chiều hôm qua. Tôi lặng người giây lâu. Tôi chưa kịp
kể cho vợ tôi nghe câu chuyện ở sở làm th́ vợ tôi lại báo tin như
thế. Đêm hôm đó vợ tôi mặc chiếc áo ngủ mỏng, mùi nước hoa từ vai,
từ cổ nàng thơm ngào ngạt, bàn tay cứ luôn luôn táy máy chừng như
muốn bắt đền tôi cái tội về trễ. Ấy vậy mà tôi cứ miên man nghĩ
ngợi; lẽ nào sau khi hồn rời dương thế hắn c̣n đến t́m tôi để đ̣i
chai rượu mạnh. Tâm trí tôi lại cứ dồn hết vào những ǵ đă xảy ra
nguyên buổi chiều hôm nay. Tôi nhớ đến người giám thị và nhớ lại lời
bà nội tôi khi xưa thường nói. “Thà thiếu kẻ dương gian, đừng nên
mắc nợ người âm phủ”. Tôi ngồi bật dậy, ra tủ trà lấy chai rượu mạnh
để sẵn trên bàn. Hẹn sáng mai chạy xuống nhà Kent đặt lên bàn cúng
hắn. Vợ tôi đang ngơ ngác cho việc làm của tôi. Nàng hơi buồn nhưng
có lẽ nàng thông cảm cùng tôi đang tiếc thương một người đă mất.
Khi tôi đến nha,ụ
bà Kent nước mắt ràn rụa, nói trong tiếng khóc rằng mới chiều hôm
qua, khi băng qua đường để mua gói thuốc, Kent đă bị xe hơi tung
chết tại chỗ, bánh xe đă đè dẹp người không cách ǵ cứu sống được.
Hiện xác c̣n đang để trong bệnh viện.
Thưa bạn đọc, câu
chuyện gặp người giám thị đến đây là hết, nhưng trong thâm tâm tôi
cứ giằng co về những hiện tượng lạ lùng, mà khoa học vật lư khó có
thể chứng minh. Trong giấc chiêm bao không nói làm chi, đây rơ ràng
là tai nghe mắt thấy. Phải chăng trước khi đi về một cơi xa xôi nào
đó trong vô cùng thế giới, hồn người chết c̣n phải có nhiệm vụ thông
báo hoặc đi đ̣i các món nợ rất ư lặt vặt trên đời sống trần tục nầy
sao?
Thủy Lâm Synh
|