|
Chuyện nhỏ
Thủy Lâm Synh
Chị
tôi th́ cái ǵ cũng “Chuyện nhỏ”. Ngày c̣n ở bậc trung học, chị cúp
cua, nhà trường gọi về báo cho má tôi biết về sự vắng mặt không xin
phép, má tôi hạch hỏi th́ chị bảo “chuyện nhỏ mà má”. Sau khi ăn, có
khi tôi rửa chén chị tôi ngồi coi TV, tôi phàn nàn, chị tôi cũng lại
“Chuyện nhỏ mày, tiếp tục rửa đi” .
Chị tôi lớn dần,
nhưng “chuyện nhỏ” của chị cũng cứ nhỏ, không bao giờ lớn theo. Chị
sống vui, hồn nhiên và xem ra không bận tâm việc ǵ cả. Khi bạn bè
có những khúc mắc, chị tôi nhào vô giải quyết giùm th́ mọi việc đều
chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Do đó bạn bè của chị cứ
gọi con “Chuyện Nhỏ” thay v́ gọi tên.
Sau khi ra trường,
chị tôi được một công ty có tên tuổi mướn với cái chân phụ tá quản
đốc kế hoạch, chuyên đi đặt linh kiện tại những quốc gia Á Châu.
Nghe tin đi nước ngoài công tác dài hạn, gia đ́nh tôi hơi buồn v́
phải xa một người thân. Má tôi lo lắng cho chị phải sống xa nhà, chị
bảo “chuyện nhỏ mà má”, nghe vậy má tôi lườm ...tin tưởng rồi quay
đi. Bạn bè đến thăm trong buổi tiệc chia tay, chúc mừng ríu rít, chị
tôi cũng lại bảo “chuyện nhỏ mà tụi bay”.
Chị tôi ở Đài Loan
tám tháng, tin thư rất ít. Má tôi bắt đầu lo cho thân gái nơi phương
trời xa, nhưng cứ tin tưởng cách sống của con ḿnh nên bà lạc quan
tự lặp lại lời chị tôi: “ối...chuyện nhỏ”.
Ngày kia chị tôi
về, dáng người hao gầy thấy rơ, hai mắt sáng, đẹp ngày xưa nay lờ
đờ, buồn xa vắng. Nụ cười hồn nhiên đă tắt hẳn trên môi, mặt mày chị
xanh như tàu lá. Nhiều lúc chị tôi ngồi suy tư yên lặng hàng giờ như
pho tượng. Mẹ tôi đến bên chị an ủi: “Việc ǵ rồi cũng có thể giải
quyết, con đừng quá buồn lo mà sanh bệnh th́ khổ cho mẹ”. Mẹ tôi đâu
biết rằng nỗi lo nầy không ai gánh được. Chén thuốc oan nghiệt mang
lưỡi hái tử thần đă chém phập xuống một sanh linh trong trắng.
Nghiệp sát đă dính liền với cuộc đời của chị tôi khi mà cuộc sống
thường nhật chị đă vô cùng thánh thiện. Chị ăn chay trường và hăng
hái đóng góp vào những công tác từ thiện, giúp đỡ nạn nhận thiên tai
không do dự. Chị tôi không bao giờ cố ư giết bất cứ con vật nào dù
rất nhỏ như một con kiến. Khi bắt gặp chúng trong nhà chị cứ lấy
chổi nhẹ nhàng quét ra ngoài rất gai mắt. Tôi bảo quét đại ra th́
chị cho biết làm thế chẳng khác nào gây cho đời nó một trận cuồng
phong kinh hoàng. Một con ruồi lỡ bay vào nhà chị t́m mọi cách đuổi
ra ngoài trước khi tôi lấy quạt đập chết nó.
Giờ đây chị tôi
mang một tâm trạng cực kỳ phức tạp. Chị đau khổ v́ hành động sát
nhân có chủ mưu. Một bản án treo lơ lững do ṭa h́nh lương tâm đă
kết tội chị trước vành móng ngựa ngay khi đặt chân lên đất Đài Loan
bốn tháng. Bản cáo trạng dài lê thê của công tố viên không tên đă
khiến chị không có một ngày thoải mái. Chị đang tại ngoại không bảo
chứng nhưng phải đối đầu với vô vàn nghiệt ngă của lương tri.
Chị tôi khóc v́
hối tiếc việc đă làm “khôn ba năm, dại một giờ” Chị tôi bỏ ăn nên
thân h́nh mỗi ngày một tàn tạ. Mọi người trong nhà đều lo cho sự an
nguy của chị. Hỏi thế nào chị cũng chẳng nói ra. Đặc biệt mẹ tôi
thương con mà bệnh dạ dày bà tái phát, chẳng bao lâu mẹ chúng tôi
qua đời.
Tôi đă vĩnh viễn
không c̣n mẹ nữa. Dĩ nhiên chị tôi càng đau đớn hơn tôi, bởi chị tin
rằng mất mẹ là một phần do chị gây nên. Mùa Vu Lan vừa qua chúng tôi
hết duyên cài bông màu hồng trên ngực áo. H́nh ảnh người mẹ thân yêu
hiện về trong trí, tồn tại rất lâu, rất bền trước khi tan biến để
chờ dịp khác lại quay về quây quần với con. Và dường như cũng từ đấy
chị tôi không c̣n “chuyện nhỏ” nữa.
Thủy Lâm Synh
|